Please login or register.

Login with username, password and session length

Author Topic: Những bài viết về các tấm gương HDXH  (Read 33480 times)

02 Tháng Một, 2007, 11:28:46 AM
  • Chủ tịch Người Việt Trẻ
  • ADMIN
  • ******
  • Posts: 371
  • Điểm bài viết: 11
Mình muốn xây dựng topic này sẽ là nơi tập hợp các bài viết về các cá nhân, tổ chức HDXH tốt giúp ích cho xã hội, là tấm gương cho chúng ta noi theo. Các bạn có thế đóng góp các bài viết khi đọc được một bài báo hay về HDXH hay một tấm gương HDXH bạn biết ở cùng địa phương mình sinh sống, học tập. Cuộc sống vẫn còn nhiều điều tốt đẹp và nhiều những tấm lòng đại nghĩa  :)!

Mình xin mở đầu topic bằng bài viết của báo Tuổi Trẻ về chùa Kỳ Quang,Gò Vấp,HCM - nơi nhóm HDXH "Người Việt Trẻ" miền Nam đã tổ chức chương trình 1/6 và Noel cho các em nhỏ tại chùa. Hy vọng nhóm NVT miền Nam và chùa Kỳ Quang tiếp tục cộng tác trong thời gian tới để cùng giúp đỡ các em nhỏ có hoàn cảnh khó khăn vượt lên trên số phận.

Các bài viết trong topic sau này sẽ được tổng hợp tại website NVT: http://nvt.eqvn.net để mọi người cùng theo dõi. Rất mong sự tham gia đóng góp của tất cả mọi người để có thể đưa các tin bài HDXH ý nghĩa đến nhiều người và nhân rộng các HDXH cho nhiều bạn bè, người thân. Xin chân thành cám ơn mọi người  :)


« Last Edit: 02 Tháng Một, 2007, 11:33:16 AM by Dinh Quy »

02 Tháng Một, 2007, 11:29:09 AM
Reply #1
  • Chủ tịch Người Việt Trẻ
  • ADMIN
  • ******
  • Posts: 371
  • Điểm bài viết: 11
Chân tu

TTO - Chùa Kỳ Quang (154/4A Lê Hoàng Phái, Gò Vấp, TP.HCM) lúc này chỉ còn lại chiếc cổng tam quan. Ngôi chùa cũ nát đã phải hạ xuống từ tháng tư để làm mới lại. Nhưng đã hơn nửa năm rồi, nền đất nhỏ để dựng lại ngôi chùa nhỏ vẫn ngổn ngang gạch ngói, sắt thép.

Hàng trăm bức tượng lớn nhỏ vẫn... tạm trú trong căn phòng chật chội và bề bộn vật dụng của cả một ngôi chùa đã có từ 50 năm nay. Chưa có được cơ ngơi khang trang để thờ cúng thì các nhà sư thanh thản khấn Phật ở trong lòng. "Chùa đáng ra phải dựng xong rồi nhưng cái gì cần trước thì phải làm trước" - đại đức Thích Quang Hạnh bảo vậy - hướng mắt về đám trẻ nhỏ vừa tan học về đang thơ thẩn trước sân chùa.

115 trẻ nhỏ như thế đang sống ở chùa Kỳ Quang. Danh nghĩa là cơ sở từ thiện nuôi dạy thanh thiếu niên khiếm thị nhưng đã không chỉ có trẻ khiếm thị sống ở đây; trẻ bại liệt, bại não, câm điếc, trẻ sơ sinh, trẻ lành lặn bình thường bị cha mẹ bỏ rơi cũng tụ cả về nương náu cửa Phật.

Có bà ngoại tuổi 80, sau cơn lũ miền Trung ác nghiệt đã lên tàu vào Nam, đau đớn gửi lại chùa đứa cháu tám tháng tuổi vừa mồ côi cả cha lẫn mẹ. Có cả ba anh em, cha mẹ ly tán, không người nuôi dưỡng, lại tìm thấy chỗ sum họp với nhau ở nơi này. Như thể "tiếng lành đồn xa", con số trẻ bị vứt bỏ cũng tăng lên từng tháng trước cửa chùa. Mới nhất là hai trẻ song sinh trai mỏng mảnh, non dại, quẫy đạp trong cái khăn bọc ẩm ướt, cũng vừa được gửi gắm cho các thầy theo đúng cách như thế trong một buổi chiều buồn bã...

Chùa nghèo, cơ sở vật chất cũng nghèo, với tấm lòng của bà con phật tử gần xa thì dự định ban đầu năm 1995, các thầy cũng chỉ nghĩ sức mình nuôi được khoảng 40 trẻ khiếm thị. Nhưng bây giờ thì biết làm sao! Đủ loại khuyết tật, đủ loại lứa tuổi cũng là đủ loại nhu cầu ăn ở học hành, mối lo của các thầy, giờ có khác gì mối lo của những người mẹ đang nuôi cả đàn con mọn nheo nhóc.

"Đáng ra chùa phải dựng trước", các sư thầy hơn ai hết hiểu chữ "đáng ra" ấy, nhưng rồi lại chính các thầy dốc lòng, dồn sức người sức của vốn đã hạn hẹp của chùa để lo trước bữa cơm cho hơn trăm miệng ăn, để lo làm thêm nhà cho hơn trăm cuộc đời bất hạnh. Còn ngôi chùa, kế hoạch sẽ là ba năm, đành phải từ từ từng bước dựng lại. Lòng Phật từ bi, cốt ở tấm lòng chứ cốt đâu ở lời tụng ca, nơi thờ phụng! Người đời tin thế khi nghĩ đến các bậc chân tu.

Nhưng mối lo của người thoát tục cũng đâu có vì thế mà dứt đi được. Nuôi dưỡng một con người đâu chỉ là nuôi phần xác, nên chuyện học của cả trăm con người lại càng là nỗi lo trăm bề. Chùa nghèo, các thầy chỉ đủ sức mở được tại chùa năm lớp, từ lớp 1-5 mời các thầy cô giáo về dạy. Các em lớn hơn được gửi đi học ở bên ngoài; hai em câm điếc thì gửi vào Trường Hi Vọng của quận; còn ba em tuổi mẫu giáo thì các sư thầy gửi tới lớp học của các xơ bên Công giáo...

Học ở đâu cũng là được học, nhưng nhà chùa nuôi dạy trẻ trong chùa, vậy có dạy cho trẻ giáo lý nhà Phật? Câu hỏi từng canh cánh bên lòng của người đời đã nhận được câu trả lời thật nhẹ nhõm của thầy Quang Hạnh, phó trụ trì chùa Kỳ Quang và cũng là thường trực ban điều hành cơ sở từ thiện: "Các em được dạy theo đúng chương trình của Bộ Giáo dục. Chúng tôi lấy môi trường xã hội chứ không lấy môi trường tôn giáo để dưỡng dục các em. Mình cứ sống cho thật thành tâm đi đã...".

Vị đại đức tuổi 32, tất bật và vui vẻ, bất ngờ ngoắc một bé gái chừng hai tuổi "lại đây với cha" rồi quay sang các vị khách, mặt rạng rỡ giới thiệu: "Đây là bé Mai Kiều Hạnh. Mai và Hạnh là họ và pháp danh của thầy, còn Kiều là tên của một trong chín người mẹ đang giúp chùa nuôi dạy các trẻ. Mới bảy ngày tuổi bé đã bị bỏ lại trước cửa chùa".

Bé Kiều Hạnh cứ bám chặt lấy tay "cha" không rời, còn sư thầy trẻ tuổi bất ngờ trở lại câu chuyện giáo dục đang nói dở dang: "Nói cho lắm mà các em không cảm nhận được đạo đức của mình thì cũng bằng thừa".

Và người đời, lại nghĩ đến chữ chân tu...

(Theo Tuổi Trẻ)

02 Tháng Một, 2007, 01:56:38 PM
Reply #2
  • Chủ tịch Người Việt Trẻ
  • ADMIN
  • ******
  • Posts: 371
  • Điểm bài viết: 11
Kiều bào ở Canada hướng về đất nước

TT - Bà Bích Vân, bí thư thứ nhất Đại sứ quán VN tại Canada, cho biết: trong vòng một năm Đại sứ quán VN tại Canada đã tổ chức các đợt vận động, quyên góp ủng hộ các hoạt động xã hội, từ thiện trong nước với tổng số tiền lên tới gần 50.000 đôla Canada (CAD).

Nhiều bà con Việt kiều và một số công ty của người Việt đã tích cực hưởng ứng cả ba lần vận động ủng hộ nạn nhân các cơn bão. Nhiều SV đang học tập tại Canada, mặc dù học bổng eo hẹp, hoặc đi học theo diện tự túc cũng rất nhiệt tình nhường cơm sẻ áo cho đồng bào bị bão lụt.

Đặc biệt, sứ quán đã thành lập Quĩ tiếp sức đến trường, vận động được khoảng 4.500 CAD và 60 đôla Mỹ ủng hộ chương trình học bổng “Tiếp sức đến trường” của báo Tuổi Trẻ. Chỉ riêng gia đình ông bà Lê Manh tại Montreal đã ủng hộ 2.000 CAD, ông bà Mai Viết Thu tại Ottawa ủng hộ 500 CAD, anh chị em cán bộ tại sứ quán ủng hộ 200 CAD... Hiện nay sứ quán đang tiếp tục tích cực vận động các nguồn học bổng để hỗ trợ HSSV nghèo trong nước.   

(Theo Tuổi Trẻ)
« Last Edit: 02 Tháng Một, 2007, 02:09:06 PM by Dinh Quy »

02 Tháng Một, 2007, 02:03:22 PM
Reply #3
  • Chủ tịch Người Việt Trẻ
  • ADMIN
  • ******
  • Posts: 371
  • Điểm bài viết: 11
Hoàng Kiều - Triệu phú của người nghèo

 
Hoàng Kiều, doanh nhân gốc Việt từng có dịp gặp gỡ Tổng thống George Bush khi đoạt giải Doanh nhân của năm tại Mỹ năm 2005, là một người nghiện công việc và nghiện... làm từ thiện.

Hiện là Tổng giám đốc của Tập đoàn chuyên cung cấp các sản phẩm từ huyết tương RAAS (Rare Antibody Antigen Supply Inc) có mạng lưới rộng khắp nước Mỹ và chi nhánh tại Trung Quốc, Hoàng Kiều vốn nổi tiếng là người chi mạnh tay cho các dự án từ thiện.

Riêng tại Việt Nam, chỉ từ tháng 6-2006 đến nay, Công ty RAAS Hoàng Gia của ông đã chi đến 20 tỉ đồng để xây hơn 1.000 nhà cho người nghèo, cứu trợ lũ lụt và giúp đỡ các trẻ em tàn tật.

Sau 31 năm sau định cư nơi xứ lạ, ông trở thành chủ nhân của một tập đoàn lớn có hai nhà máy sản xuất ở Thượng Hải và tỉnh Giang Tây, Trung Quốc. Dưới quyền ông là 1.000 nhân viên, trong đó 80% có bằng đại học, nhiều người có học vị tiến sĩ.

Hiện nay, Shanghai RAAS  chiếm 50% thị trường Trung Quốc và là công ty đứng đầu trong lĩnh vực sản xuất các sản phẩm từ huyết tương tại Trung Quốc, đồng thời có mặt trong top 500 công ty lớn nhất tại quốc gia này. Đối với thị trường trên thế giới, công ty của RAAS tại Trung Quốc chỉ xuất cảng 20% tổng số lượng sản phẩm sản xuất ra hằng năm.

Ông Kiều cho biết 3 sản phẩm chính yếu của tập đoàn này như GammaRAAS, HemoRAAS, AlbuRAAS hiện chiếm lĩnh 100% thị trường ở một số nước Trung Mỹ. Trong thời điểm hiện tại, chỉ có 10 công ty trên thế giới tham gia sản xuất các sản phẩm từ huyết tương với doanh thu mỗi năm 10 tỉ USD. Ông tự hào nói rằng RAAS là 1 trong 2 đại diện của Mỹ trong số 10 công ty này. 
 
Trả lời câu hỏi: liệu ông có ý định xây dựng tại Việt Nam một nhà máy tương tự như ở Trung Quốc không, ông Hoàng Kiều cho biết: "Đó là mơ ước của tôi. Tôi đã từng tiên phong giúp Trung Quốc trong lĩnh vực này, cho nên không có lý do gì để tôi không muốn lập lại vai trò đó ở Việt Nam. Nhưng hiện tại tôi  đang nghiên cứu giải bài toán kinh tế bởi thị trường Việt Nam còn nhỏ, chỉ ở mức 5,7  triệu đô la mỗi năm".   

Sinh ra tại làng Bích Khê, huyện Triệu Phong, tỉnh Quảng Trị, Hoàng Kiều xuất thân từ một gia đình nho giáo. Ông nội ông vốn là một vị quan triều đình Huế. Khi tâm sự với chúng tôi về ký ức tuổi thơ mình, Hoàng Kiều cho biết đó là những mái tranh nghèo. Ông còn nhớ, thuở ấy trong làng, chỉ duy nhất nhà của ông nội mình được lợp ngói đỏ.

Sau bao nhiêu năm xa cách, ông về thăm lại quê hương, tuy là người có nhiều của cải trong tay, Hoàng Kiều vẫn đồng cảm với nỗi khổ của nhiều người dân nghèo phải sống dưới những mái nhà tạm bợ. Chỉ riêng 6 tháng trở lại đây, ông đã bỏ tiền xây 101 căn nhà cho đồng bào Quảng Trị, trong đó có căn nhà trị giá 500 triệu đồng cho một bà mẹ Việt Nam anh hùng.

Khi mới lên 5, cậu bé Hoàng Kiều được người chú - cố nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ - đưa vào Sài Gòn nuôi ăn học. Năm 1975, vài tháng sau khi đến Mỹ, Hoàng Kiều xin được việc làm tại Công ty dược phẩm Abbott. 5 năm sau, từ một nhân viên, ông đã lên đến vị trí giám đốc của bộ phận thử nghiệm và sản xuất sản phẩm làm từ huyết tương. Trong thời gian này, ông vừa học vừa làm.

Công ty Abbott gửi ông đi học ngành Quản trị ở Đại học Santa Barbara từ năm 1976-1979. Bắt đầu từ năm 1980 đến năm 1994, trong vòng 14 năm ông đã xây dựng 11 trung tâm thâu huyết tương tại Mỹ, chỉ thâu phần nguyên liệu chứ không chế biến thành sản phẩm cuối cùng.

Năm 1987, ông đặt nền móng cho cơ ngơi của mình tại Trung Quốc bằng việc thành lập Công ty sản xuất huyết tương Shanghai RAAS tại Thượng Hải.  Đó là kết quả của nhiều năm trời làm việc mỗi ngày từ 5 giờ sáng đến tận 11, 12 giờ khuya.

Càng lớn tuổi, doanh nhân Hoàng Kiều càng đam mê làm từ thiện. Vài ngày nay, từ Mỹ, ông liên tục cập nhật từ báo chí về số nạn nhân của cơn bão số 9 và đã ủy nhiệm nhân viên của mình trao tặng 2,91 tỉ đồng cứu trợ bão số 9 cùng các em nhỏ nhiễm chất độc da cam.

Khi được hỏi: "Ông có lời nhắn gửi nào dành cho các bạn trẻ ngày nay?", ông chỉ trả lời ngắn gọn: "Đời là một sự học không ngừng, vì vậy phải luôn luôn cố gắng vươn lên".

(Theo Thanh Niên)
« Last Edit: 02 Tháng Một, 2007, 02:07:49 PM by Dinh Quy »

02 Tháng Một, 2007, 02:12:44 PM
Reply #4
  • Chủ tịch Người Việt Trẻ
  • ADMIN
  • ******
  • Posts: 371
  • Điểm bài viết: 11
Sinh viên VN tại Anh tổ chức chương trình văn nghệ gây quĩ từ thiện

 
Đông đảo sinh viên VN và nước ngoài tại Anh đã thưởng thức một buổi tối văn nghệ vui vẻ và nhiều ý nghĩa tại Trường đại học Kinh tế và khoa học chính trị London (LSE) tối 18-11.

Với chủ đề “Một gia đình, một ngày tụ họp, một hành trình duy nhất trong đời”, chương trình văn nghệ đã gây quĩ từ thiện đóng góp cho các chương trình xã hội của Đài truyền hình VN, các báo Lao Động, Tuổi Trẻ và Sinh Viên tại quê nhà.

Chương trình được dàn dựng công phu theo kiểu các mục truyền hình trong một ngày như thời sự, quảng cáo, trò chơi, thời trang, ca nhạc vừa hiện đại vừa truyền thống, được người xem đánh giá là đa dạng hơn những kỳ văn nghệ trước. Tiết mục được đặc biệt yêu thích là múa cung đình Huế với những tà áo dài tím thân thương. Bạn Vân Anh trong ban tổ chức chương trình cho biết sau khi trừ chi phí cho chương trình, số tiền tài trợ và bán vé (dự kiến khoảng 3.000 bảng Anh) sẽ được gửi về VN.

Đây là chương trình văn nghệ hằng năm của Hội Sinh viên VN tại LSE kết hợp với các sinh viên VN trên khắp nước Anh. Chương trình thực hiện nhằm mục đích giới thiệu và quảng bá văn hóa truyền thống VN với bạn bè khắp nơi trên thế giới tại môi trường đa văn hóa ở nước Anh. Năm nay khoảng 400 vé đã được bán ra.

(Theo Tuổi Trẻ)

02 Tháng Một, 2007, 02:21:29 PM
Reply #5
  • Chủ tịch Người Việt Trẻ
  • ADMIN
  • ******
  • Posts: 371
  • Điểm bài viết: 11
Công dân trẻ, chiến sĩ đấu tranh chống tiêu cực xã hội


Ngày đầu tiên của năm 2007, lãnh đạo TP.HCM và Thành đoàn đã gặp gỡ với năm công dân trẻ tiêu biểu TP.HCM và 25 bạn trẻ tiêu biểu.

Mở đầu buổi gặp, công nhân trẻ của Xí nghiệp chế biến xuất nhập khẩu Cầu Tre Huỳnh Thanh Tuấn cho biết những sáng tạo của mình trong công việc chỉ có thể phát huy khi được ứng dụng vào thực tiễn. Tuấn đề xuất: muốn cạnh tranh với thị trường quốc tế, cùng với việc đòi hỏi ứng dụng công nghệ cao, thành phố cần có chính sách phát triển nhân lực tốt để những công nhân có tay nghề có “đất dụng võ”.

Lê Thanh Thúy, trên chiếc xe lăn, bày tỏ khát khao việc thực thi luật “xây dựng về qui chuẩn tiếp cận cho người khuyết tật”. Thúy nói: “Chúng tôi có thể chiến thắng bản thân nhưng không chiến thắng nổi những khối ximăng bậc thang, bậc thềm... VN gia nhập WTO, những người khuyết tật khao khát hòa nhập với xã hội. Làm lối đi cho người khuyết tật chính là mở cho chúng tôi một lối đi về con đường dài phía trước”.

Chàng SV hiếu thảo Nguyễn Hữu Ân nói qua những ngày chăm sóc mẹ ở bệnh viện đã nhìn thấy bài toán quá khó cho bệnh nhân nghèo. Từ đó, Ân bày tỏ mong muốn vận động thành lập quĩ dành cho người nghèo bị ung thư và hi vọng lãnh đạo thành phố ủng hộ.

Còn Hồ Quốc Thống nghĩ rằng nếu có thêm hai dàn máy vi tính, Thống sẽ giúp nhiều trẻ đường phố có nghề thiết kế đồ họa vi tính nhiếp ảnh để cùng nhau đổi đời. Bạn cũng đề xuất thành phố nên “để mắt” nhiều hơn tới các dự án dành cho trẻ lang thang cơ nhỡ, sống vất vưởng ngoài đường.

Hoan nghênh Thành đoàn TP.HCM tổ chức bình chọn “Công dân trẻ TP.HCM”, ông Lê Thanh Hải - bí thư Thành ủy TP.HCM - cho rằng những công dân trẻ tiêu biểu là những chiến sĩ góp phần đấu tranh chống những tiêu cực còn tồn tại trong xã hội. Ông kêu gọi các cơ quan ban ngành cần hỗ trợ và đồng hành cùng những mong ước của các bạn trẻ. Ông cũng nhấn mạnh những vấn đề các bạn đưa ra dịp đầu năm  chính là những vấn đề chung của tuổi trẻ TP.

Tham dự buổi gặp mặt đầu năm có các đồng chí Bí thư Thành ủy TP.HCM Lê Thanh Hải, Chủ tịch HĐND TP Phạm Phương Thảo, Phó bí thư thường trực Thành ủy Nguyễn Văn Đua, Phó chủ tịch thường trực UBND TP Nguyễn Thành Tài, Trưởng Ban Tư tưởng - văn hóa Thành ủy Phan Xuân Biên, Trưởng Ban Dân vận Thành ủy Nguyễn Thị Quyết Tâm, Bí thư thường trực T.Ư Đoàn Võ Văn Thưởng, Phó chủ tịch thường trực Ủy ban MTTQ TP Võ Thị Dung cùng đại diện các sở, ban ngành, đoàn thể TP, ban thường vụ Thành đoàn, Hội đồng bình chọn.
 
Cùng chung một suy nghĩ, Chủ tịch Hội đồng nhân dân TP.HCM Phạm Phương Thảo và Trưởng Ban dân vận Thành ủy Nguyễn Thị Quyết Tâm đã bày tỏ sự chia sẻ với các tấm gương bình dị của đời thường, còn lắm những vất vả lo toan nhưng vẫn sống đúng, sống có ý nghĩa.

Điều này mang một thông điệp lớn cho giới trẻ: “Cuộc đời này thật đáng sống”. “Đó là thông điệp đáng quí nhất, mở màn cho một năm mới: mỗi ngày mỗi người làm một việc thiện thì cuộc đời sẽ đẹp hơn lên rất nhiều, thành phố sẽ từ đó phát triển trên cái nền vững chắc” - bà Quyết Tâm nói.

Bí thư thường trực Trung ương Đoàn Võ Văn Thưởng mong rằng các tấm gương sẽ được nhân rộng, phát huy trong từng cơ sở Đoàn, các làng xã, khu phố... và chính câu chuyện thuyết phục về đời thường của các bạn trẻ đó sẽ tạo nên động lực lớn cho các bạn trẻ khác.

Tại buổi gặp gỡ, Phó chủ tịch UBND TP Nguyễn Thành Tài tâm sự: “Chúng tôi rất khắc khoải khi chung quanh mình còn nhiều hoàn cảnh đau khổ. Chúng tôi vui khi 1% tăng trưởng GDP của TP sẽ góp phần đẩy lùi những câu chuyện, những mảnh đời khó khăn. Có thêm một trường học, một bệnh viện giúp những mảnh đời cơ nhỡ là niềm hạnh phúc của chúng tôi”.

Tổng biên tập báo Tuổi Trẻ Lê Hoàng nói: “Những người làm báo rất hạnh phúc vì những gương mặt được phát hiện đưa lên báo đã góp phần tạo nên sự lan tỏa trong cộng đồng, đặc biệt là giới trẻ”. Ban biên tập báo Tuổi Trẻ đã quyết định tặng Hồ Quốc Thống hai dàn máy vi tính cùng các hỗ trợ khác để Thống có điều kiện tiếp tục chia sẻ với bạn bè cùng cảnh ngộ.

(Theo Tuổi Trẻ)

02 Tháng Một, 2007, 02:26:45 PM
Reply #6
  • Chủ tịch Người Việt Trẻ
  • ADMIN
  • ******
  • Posts: 371
  • Điểm bài viết: 11
140.000 USD gây quỹ "Khơi nguồn ánh sáng"

 
Ngày 1-12, tại nhà hàng Kobé, San Jose, Hệ Thống Truyền Thông Viên Thao và Lakami Professional Realty tổ chức một buổi tiệc gây quỹ cho Hội Giúp Người Mù nhằm “khơi nguồn ánh sáng” cho những người mù nghèo bị đục thủy tinh thể tại Việt Nam.

Với số tiền thu được là 140.000 USD, hội sẽ chi phí phẫu thuật cho khoảng 4.000 người mù nghèo bị đục thủy tinh thể tại Việt Nam.

Ông Nguyễn Công Chánh, phó chủ tịch Hội Giúp Người Mù cho biết tính từ năm 2004 đến nay, hội đã đem lại ánh sáng cho gần 17.000 người ở 18 tỉnh thành trong nước. Công việc này vẫn tiếp tục thực hiện cho đến khi nào hoàn thành được dự định là đem lại ánh sáng cho 350.000 người mù nghèo.

(Theo Tuổi Trẻ)

02 Tháng Một, 2007, 02:35:08 PM
Reply #7
  • Chủ tịch Người Việt Trẻ
  • ADMIN
  • ******
  • Posts: 371
  • Điểm bài viết: 11
Lễ chào cờ từ trái tim

 
Không phát ra lời “Đoàn quân VN đi, chung lòng cứu quốc...”. Nhưng cần gì, lời bắt đầu từ những trái tim và bộc ra nơi những đôi mắt và những đôi tay.

Từ bốn năm nay, những học sinh câm điếc vẫn chào cờ và “hát” quốc ca vào mỗi sáng thứ hai bằng cách rất riêng của mình như vậy...

Nghi thức của trái tim

6g30 sáng thứ hai, hơn 100 học sinh đã có mặt ở sân trường thuộc Trung tâm Nuôi dạy trẻ khuyết tật tỉnh Đồng Nai, ngoại ô TP Biên Hòa. Tuổi học trò nào cũng nghịch ngợm, ồn ào. Nhưng không, ở đây không gian lại rất yên ắng. Có chăng âm thanh chỉ thỉnh thoảng phát ra từ thanh quản các bạn thành tiếng ú ớ như viên sỏi thả mình vào hồ nước lặng.

Hôm nay, các bạn học sinh đến trường sớm hơn. Vẫn trong bộ đồng phục trắng - xanh hằng ngày nhưng có vẻ trang trọng hơn. Trong góc sân, một số học sinh nam chỉnh lại những chiếc áo đóng thùng gọn gàng. Vài bạn khác lao xao nhờ các học sinh nữ chỉnh hộ mình chiếc khăn quàng đỏ thắm. Các bạn gọn gàng, tươm tất theo cách của những học sinh nghèo vùng quê. Nhìn xuống chân các bạn, tìm đỏ mắt cũng không ra đôi giày, chỉ thấy những đôi chân đen xỏ trong đôi dép nhựa cũ đầy bụi.

6g55, cờ Tổ quốc và cờ Đoàn trang nghiêm được đặt giữa sân. Bên trên là đội hát lễ và đội trống. Phía dưới có vài học sinh khiếm thị cùng giáo viên và hơn 100 học sinh khiếm thính (câm điếc). Học sinh bé nhất chỉ đứng tới thắt lưng học sinh lớn nhất. Tất cả đều đứng thẳng hàng, nghiêm, mắt rực sáng hướng về cờ Tổ quốc. Và bất ngờ thay, sau hiệu lệnh quốc ca thì hàng trăm cánh tay vươn lên uyển chuyển theo điệu nhạc hào hùng “Đoàn quân VN đi, chung lòng cứu quốc...”.

Những đôi tay vẫn nhịp nhàng cùng nhạc. Ai bảo người câm không biết hát? Người bình thường hát bằng tiếng, bằng miệng, còn người câm “hát” bằng tay. Tất cả thể hiện bài quốc ca trong quốc lễ trang nghiêm của người VN. Chẳng những nghe bằng tai, lúc này quốc ca phải được “nghe” bằng chính sự lắng đọng của trái tim và đôi mắt.

Ngôn ngữ của các bạn ngoài những ký hiệu có tính qui ước là những hình ảnh rất gần gũi với cuộc sống đời thường. Khi tay trái duỗi thẳng xuống, bàn tay phải chụm lại chỉ từ mặt bàn tay trái lên vai trái có nghĩa là “đoàn quân”. Khi giơ hai ngón tay vẽ hình chữ S, ai cũng hiểu các bạn đang nói về đất nước VN. Hai bàn tay ngửa đưa lên ngang ngực là “tiến lên”...

   
“Để thêm yêu Tổ quốc”

Không ít lần nghi thức hát quốc ca của các bạn gặp “sự cố”. Đó là khi máy cassette trục trặc, nhạc dừng đột ngột. Do không nghe được nên các bạn vẫn “hát”, say sưa. Nhưng có bạn phát hiện và bật khóc, có lẽ bởi bạn chợt nhớ ra dù cố gắng nhưng cái khoảng cách với thế giới âm thanh vẫn còn đó, rất xa...

Giám đốc trung tâm Lê Thị Hiếu là người luôn trăn trở với khoảng cách đó. Trước kia, mỗi lần trường có nghi thức chào cờ, nhìn hầu hết học sinh câm điếc của mình đứng yên lặng, cô thương lắm. Sau đó năm 1999, trong một lần đi công tác ở Philippines, nhìn cảnh các bạn câm điếc của nước bạn hát quốc ca, ý nghĩ sẽ soạn bài quốc ca VN cho trẻ câm điếc càng thôi thúc.

“Ở VN còn bao nhiêu trẻ câm điếc chưa có một buổi chào cờ trọn vẹn? Các bạn phải được hát đầy tự hào bài hát của đất nước, dù đó chỉ bằng ngôn ngữ của riêng mình”. Nghĩ vậy, về VN cô cùng một giáo viên của trường soạn ngay bài quốc ca theo ngôn ngữ cử chỉ.

Bài hát phải được thể hiện tình cảm hơn cách phiên dịch lời nói thông thường. Khi “hát” quốc ca, các bạn phải thể hiện những động tác vừa trang nghiêm, hùng tráng. Lúc đó chưa có từ điển thống nhất cho ngôn ngữ cử chỉ nên các cô phải vừa soạn vừa đi sưu tầm ở các trường bạn. Những động tác sưu tầm cũng chưa đẹp, các cô tự sáng tác. Thời gian đầu, nhiều đồng nghiệp vừa bất ngờ vừa hoài nghi: “Cô Hiếu dám làm quốc ca?!”. Nhưng sau nhiều tháng mày mò, quốc ca đã được “dịch” và sáng tạo hoàn chỉnh.

Thổi sức sống của bài hát vào lòng học sinh còn là công việc nhọc nhằn, nhất là ngôi trường của những học sinh đặc biệt với nhiều lứa tuổi khác nhau. Để học quốc ca, đầu tiên giáo viên giải thích bằng tay cho học sinh lớp 1, lớp 2 thế nào là “Tổ quốc”, “quê hương”.

Các cô dạy học sinh biết tôn trọng và hát bài quốc ca như thế nào. Hết giờ học nghề, kết cườm, làm hoa giả, các bạn học sinh lớp lớn cũng say sưa luyện từng điệu xòe tay. Mỗi ngày một, hai câu lặp đi lặp lại. Sau hai tháng, các bạn đã có thể tự tin “hát” bằng tay bài quốc ca dưới cờ.

Nhớ lại ngày đầu xem học sinh của mình “hát” quốc ca, cô giáo Nguyễn Thị Ngọc Trinh vẫn không giấu được xúc động: “Thiêng liêng lắm. Dưới sân cờ, các em không còn bị tách ra trong thế giới tật nguyền. Lần đầu các em còn “hát” sai, nhưng không sao cả, lại lần hai, lần ba...”.

Dù thế nào, cái chính vẫn là dần cho các bạn hiểu tình cảm lớn lao hơn đó là đất nước. Và có lẽ niềm vui nhất là bây giờ hầu hết học sinh của trường đều biết hát quốc ca. Và trong lễ chào cờ mỗi sáng thứ hai, khi cờ Tổ quốc được giương lên cũng là lúc hàng trăm trái tim và đôi tay của các bạn cũng “hát”...

Sau lễ chào cờ, Minh Chương, một cậu bé 14 tuổi, học lớp 5, đã gặp tôi và nhờ cô giáo phiên dịch một câu: “Nhờ chị nói với mọi người dù câm điếc nhưng chúng em cũng có thể hát bài hát chung của đất nước mình...”. Vì sao em thích hát quốc ca? Đáp lời tôi, em đặt bàn tay lên ngực trái, rồi đưa tay vẽ vào không gian một hình chữ S. Nghĩa là, cô giáo dịch, em nói: “Để thêm yêu Tổ quốc”!

(Theo Tuổi Trẻ)
« Last Edit: 02 Tháng Một, 2007, 02:36:50 PM by Dinh Quy »

07 Tháng Một, 2007, 02:45:31 PM
Reply #8
  • Chủ tịch Người Việt Trẻ
  • ADMIN
  • ******
  • Posts: 371
  • Điểm bài viết: 11
Khuyết tật tâm hồn

 Qua bàn tay tổ chức của một kiến trúc sư trẻ ở TP.HCM và nhóm bạn thiện nguyện ở Đoàn Trường đại học Sư phạm Đà Nẵng, nhạc sĩ trẻ khiếm thị Hà Chương (đang học tại Nhạc viện Hà Nội) đã về Đà Nẵng hội ngộ hai bạn trẻ khuyết tật khác từ TP.HCM ra:

Thủy Tiên (bị khuyết tật môi, giải 1 cuộc thi hát nhạc Trịnh Công Sơn ở hội quán Hội Ngộ) và Thế Vinh (mất một tay, có thể vừa chơi guitar vừa thổi harmonica).

Chương trình “Món quà của sóng” do họ biểu diễn tại ĐH Sư phạm Đà Nẵng và Khu du lịch Suối Lương trong hai đêm cuối tháng mười đã gây xúc động lớn cho tất cả những người tham dự. Chỉ với những nỗ lực phi thường cùng một khát vọng sống hết sức mạnh mẽ, ba bạn trẻ ấy mới có thể vượt qua những trở ngại tưởng chừng không thể để làm được một đêm nhạc tuyệt vời như vậy.

Và dù cuộc sống riêng còn rất khó khăn, cả ba đã không đàn hát vì mình. Họ đến với nhau là để hát gây quĩ làm công tác xã hội của nhóm bạn thiện nguyện: giúp các bạn sinh viên nghèo, các trẻ em mồ côi ở Đà Nẵng.

Trong giờ giải lao, các thầy cô giáo, các bạn sinh viên… chẳng giàu có hơn ai nhưng cũng tấp nập lên bỏ tiền vào thùng gây quĩ. Cộng với sự tài trợ của hai doanh nhân ở Đà Nẵng, mục đích của “Món quà của sóng” (chương trình lấy tên từ một ca khúc của Hà Chương) xem như thành công cả hai mặt: vừa gây được quĩ, lại vừa là một bài học sinh động về tấm gương vượt khó cho giới trẻ. Ai ra về cũng cảm thấy những cố gắng vừa qua trong cuộc sống của mình thật chẳng đáng là bao.

Chỉ còn một điều duy nhất không thể không nói khi đã biết: nhân viên của một trong hai doanh nhân hào hiệp nói trên, sau khi hỏi kỹ và được biết tổng số tiền tài trợ chỉ đủ để ba bạn trẻ khuyết tật kia đi đường và ăn ở, đã rất thản nhiên rút lại một tờ 100.000đ đút vào túi của mình rồi mới đưa xấp tiền tài trợ cho anh sinh viên đại diện nhóm bạn thiện nguyện đến nhận! Chàng sinh viên ngơ ngác nhìn thì anh ta chỉ nhe răng cười và quay lưng đi vào trong, sập cửa lại. Cuộc sống đang tốt đẹp là thế bỗng như tối sầm lại trước mắt chàng sinh viên măng sữa kia…

100.000 đồng! Cái giá của một nhân cách sao mà rẻ vậy? Và điều đáng thương cho anh ta là việc vượt qua khuyết tật của tâm hồn mới chính là việc khó làm hơn gấp bội phần

27 Tháng Một, 2007, 11:37:04 PM
Reply #9
  • Chủ tịch Người Việt Trẻ
  • ADMIN
  • ******
  • Posts: 371
  • Điểm bài viết: 11
Bình dị cho đến sau khi chết

 
 Nếu có một chốn vĩnh hằng của những con người thiện tâm, thì linh mục Pierre nhất định đã có chỗ bởi chứng tỏ tình yêu tha nhân của ông là vô biên và không “son phấn”.

Trên trang chủ của website mang tên ông www.fondation-abbe-pierre.fr/, đọc được chiều 23-1-2007, tức một ngày sau khi ông qua đời, vẫn là những thông báo như:

“Chỗ ở cho người lao động thời vụ nông nghiệp. Tháng năm tới, lao động thời vụ nông nghiệp sẽ được trú ngụ trong một tòa nhà cũ của nông trại ở xã Malaussene, gần Carpentras. Việc khôi phục tòa nhà này sẽ bắt đầu vào đầu 2007 này, gồm các phòng ngủ, nhà vệ sinh, bếp núc, phòng khách. Mỗi năm từ tháng 5 đến tháng 10, các lao động thời vụ này đến đây hái trái xơri và nho tại một khu vực mà chỗ ở đàng hoàng giá cả phải chăng đang thiếu thốn”.

Carpentras là nơi mà vào năm 1990, các thành viên đảng cực hữu Mặt trận dân tộc của ông Le Pen quật mồ người Do Thái. Ở nơi người ta, nhân danh chính trị, đối xử với nhau tệ lậu, không tha cả người chết, thì ông cùng các huynh đệ của ông lo từng chỗ ở.

Còn về sự ra đi của ông, trên website những hậu duệ của ông đã không “thần thánh hóa” ông sau khi ông qua đời: chỉ một bức ảnh chân dung mộc mạc như chính con người và cuộc đời của ông, với vỏn vẹn vài chữ: “Cha Pierre đã rời chúng ta”.

Dưới bức chân dung vẫn là những tin tức về cuộc đấu tranh giành chỗ ở cho người vô gia cư: chỗ ở cho người lao động thời vụ - báo cáo thường niên về tình trạng chỗ ở tồi tàn ở Pháp... và khẩu hiệu mang chữ ký của ông: “Chỗ ở, đó là một vấn đề của công lý”.

Hậu duệ của ông đã nhất định đưa tiễn con người suốt đời chỉ mặc áo chùng thâm và cái nón bêrê trong vòng thân mật, đúng theo di chúc của ông. Người ta có thể giết một vĩ nhân một lần nữa bằng cách “thần thánh hóa” người ấy, trái với ý nguyện của người ấy. Song, vẫn không tránh khỏi một lễ quốc táng ở nhà thờ Đức Bà Paris.

Mùa đông năm 1954

[b]“Trên mồ tôi, thay vì vòng hoa, hãy đem cho tôi những danh sách các gia đình, các trẻ em mà quí vị có thể trao cho họ chìa khóa của một chỗ ở thật sự”[/b]  Linh mục Pierre
 
Ngày 1-2-1954, ông lên Đài phát thanh RTL phát đi lời kêu gọi:

“Các bạn ơi, hãy cứu cấp... Một phụ nữ vừa chết cóng đêm qua lúc 3 giờ sáng, trên vỉa hè đại lộ Sebastopol. Tay vẫn còn nắm tờ lệnh trục xuất bà ra khỏi nhà ngày hôm qua. Mỗi đêm có hơn 2.000 người co ro trong giá lạnh, không nhà cửa, không cơm ăn, không áo mặc.

Hãy nghe tôi đây: chỉ trong ba tiếng đồng hồ, hai trung tâm hỗ trợ vừa được thành lập: một, trong một căn lều ở chân điện Panthéon; một, ở thị trấn Courbevoie. Ấy thế mà đã đầy những người và người rồi.

Phải mở thêm nhiều trung tâm khác nữa ở mọi nơi. Ngay tối nay, tại mọi thành phố của nước Pháp, trong mỗi khu phố ở Paris, những tấm biển dưới ánh đèn đêm, ở cửa những nơi mà chăn màn, nệm rơm, chút cháo lót dạ, với dòng chữ: “Trung tâm huynh đệ đỡ độ đường”, hoặc những chữ đơn giản sau: “Người anh em đang khổ sở ơi, hãy bước vô, ăn một miếng, ngủ một giấc, rồi lấy lại hi vọng. Ở đây, chúng tôi yêu quí anh em”.

Khí tượng dự báo một tháng băng giá kinh khủng. Chừng nào còn mùa đông, các trung tâm cơ nhỡ đó còn mở cửa. Trước những người anh em đang chết vì cơ hàn đó, làm người chỉ có thể có một suy nghĩ: quyết tâm không để cho sự thể đó kéo dài. Xin anh chị em rủ lòng thương yêu nhau đủ để, ngay lập tức, thực hiện được điều này. Tối nay, trễ lắm là sáng mai, phải có ngay 5.000 cái mền, 300 cái lều bạt, 200 lò sưởi thông khói...

Nhờ các bạn mà chẳng một ai, nam phụ lão ấu, tối nay sẽ phải ngủ trên nhựa đường hay trên bờ kè sông Seine”.


Hôm sau, tiền bạc đã dồn dập đổ về chỗ ông: tổng cộng có đến 500 triệu quan Pháp. 1 quan Pháp năm 1954 tương đương 0,1780 euro ngày nay. Vị chi 28 triệu euro. So với tình hình vật giá lúc đó thì đây là một số tiền khổng lồ! Chưa hết, cuộc đấu tranh của ông đã dẫn đến đạo luật cấm đuổi nhà vào mùa đông.

53 năm sau, hằng năm ông vẫn cùng với tổ chức của mình đưa ra bản báo cáo thường niên về tình trạng chỗ ở tồi tàn ở Pháp, làm cái công việc mà lẽ ra mọi chính phủ đều phải làm và làm cho tốt.

Từ vị linh mục, người kháng chiến, nhà chính khách...
 
Báo cáo thường niên về tình trạng chỗ ở tồi tàn ở Pháp
Cuộc đời của ông đầy những biến cố song con người ông lại không đổi thay. Chào đời năm 1912 và lớn lên trong một gia đình phong lưu, song ông đã sớm tham gia một hội bạn chuyên đi hớt tóc, cạo râu miễn phí, tất nhiên cho người nghèo, và mê đi tu. Phải đợi đến 16 tuổi rưỡi cho đủ chín chắn, ông mới được nhập dòng. 19 tuổi mặc áo dòng Phanxicô xong, ông hiến ngay phần thừa kế cho các tổ chức từ thiện.

26 tuổi thụ phong linh mục, qua năm sau, đáp lời sông núi ông nhập ngũ chống phát xít Đức. Nước Pháp thất thủ, bị xâm lăng, ông tham gia kháng chiến, lấy bí danh là “cha Pierre”. Năm 1942, ông tổ chức cho vợ chồng người em trai út của tướng De Gaulle vượt biên sang Thụy Sĩ. Đến năm 1944, ông bị bắt ở dãy núi Pyrenées, song trốn ngục chạy sang  Tây Ban Nha, rồi sang Angeria gia nhập lực lượng của tướng De Gaulle.

Sau chiến tranh, ông ra ứng cử dân biểu, tham gia hạ viện đồng thời thành lập “Hội bạn Emmaus” qui tụ những người hành nghề «ve chai» chuyển ngành thành thợ hồ xây dựng nhà ở cho người vô gia cư. Sau này, «Hội bạn Emmaus » trở thành một hội từ thiện vì người nghèo. Hội này gây quĩ bằng cách đi lục thùng rác, nhặt nhạnh bất cứ gì có thể bán lại được (hàng «sida» theo cách nói ở VN).

Cách làm từ thiện này vẫn còn tiếp tục cho đến nay, khác chăng là thay vì bới rác thì tiếp nhận phẩm vật, bán trong những «cửa hàng tình thương», những tặng vật giá trị được đem bán đấu giá. Các «cộng đồng Emmaus» sau này được thành lập ở 41 nước. Đó không phải là những tu hội mà là những tập hợp của những «người đời bình thường». Năm 1990, bộ phim Mùa hè 1954 về quãng đời hoạt động này của ông cùng các bạn Emmaus ra mắt Hollywood.

Tiếng tăm của ông vượt ra khỏi biên giới nước Pháp. Năm 1955, ông nổi tiếng đến mức được mời sang Mỹ, gặp Tổng thống Eisenhower tại Nhà Trắng. Ông tặng nhà lãnh đạo này quyển Những người bán ve chai Emmaus. Năm đó, quốc vương Maroc mời ông sang tư vấn bài toán nhà ở nông thôn cho người nghèo để giải quyết vấn nạn nhà ổ chuột. Năm 1956, ông sang Ấn Độ gặp Thủ tướng Nehru và nhà cải cách Vinoba Vabe để hậu thuẫn cuộc cách mạng nông nghiệp phi bạo động ở đây. Những năm 1958-1959 là giai đoạn ông dấn thân ở Nam Mỹ. Năm 1958, ông giúp Bộ Giáo dục Peru phát triển mạng lưới giáo dục cho người nghèo. Từ Peru ông sang Colombia hỗ trợ phong trào linh mục -thợ ở đây. Năm 1959, ông sang Ecuador yêu cầu thôi xây những ngôi nhà thờ nguy nga trong những khu phố bần hàn.

Năm 1959, ông thành lập tại đất nước Libăng, một đất nước chia rẽ tôn giáo «bẩm sinh», một cộng đồng Emmaus đa tôn giáo do một giáo sĩ Hồi giáo Sunni, một tổng giám mục Thiên Chúa giáo, và một nhà văn Thiên Chúa giáo phái maronite cùng gầy dựng.

Năm 1985, ông cùng với nghệ sĩ Coluche tổ chức mạng lưới «quán cơm tình thương» ở Pháp. Năm 1988, ông gặp đại diện IMF để vận động cho việc giải quyết nợ nần của các nước thuộc Thế giới thứ ba...

Không chỉ quyên góp, ông còn đứng ra bảo vệ những người vô gia cư chiếm ngụ chỗ ở. Năm ngoái đây thôi, ông còn gặp tTng thống Chirac để bàn về một giải pháp cho người bị trục xuất nhà ở Cachan.

Chỗ ở, đó là một vấn đề của công lý

Cuộc chiến vì những người không nhà không cửa từ hơn nửa thế kỷ qua của ông vẫn tiếp tục sau khi ông mất. Đơn giản là vì người nghèo của năm 2007 vẫn đầy dẫy như vào mùa đông 1954, như có thể thấy trong “Báo cáo về chỗ ở tồi tàn năm 2006”: “Giới trung lưu thì bị lừa bịp, giới bình dân thì bị lãng quên. Tình trạng suy thoái chỗ ở này trên toàn cục đã gây ra những tác động tàn phá nơi những người ít được bảo vệ nhất”.

Có thể hiểu câu này như sau: các “con cá mập địa ốc” xây nhà bán với giá “móc túi”, người dành dụm chút tiền cứ thế mà bị “cắt cổ” trong khi người nghèo thì vô phương, chẳng ông “nhà nước”, “con cá mập địa ốc” nào ngó ngàng đến. Người ta còn mải mê với những dự án cao ốc cao cấp, resort hái ra vàng kia kìa, chứ nhà ở cho người cùng đinh thì nước nôi gì!

Thông điệp của linh mục Pierre là gì? Chỗ ở, kể cả “chỗ ở xã hội” (nhà rẻ tiền) không chỉ là sự ban ơn cho người nghèo, mà là cái phao cứu hộ cho mọi chính phủ: “Không có một ý muốn chính trị mạnh mẽ, không có thêm phương tiện, sẽ là ảo tưởng nếu nghĩ rằng sẽ giải quyết được vấn đề khủng hoảng ngoại ô cũng như khủng hoảng chỗ ở” (Báo cáo 2006). Một thông điệp khác của Báo cáo 2006: giới trẻ vào đời kiếm được công ăn việc làm đã khó, có được chỗ ở càng khó hơn; không lo cho họ sẽ loạn. Cuối năm 2005, nước Pháp - ngoại ô đã rung chuyển vì những vụ đốt phá kéo dài.

(theo Tuổi Trẻ)

08 Tháng Hai, 2007, 02:56:20 PM
Reply #10
  • Chủ tịch Người Việt Trẻ
  • ADMIN
  • ******
  • Posts: 371
  • Điểm bài viết: 11
Khơi dậy mơ ước tuổi thơ



TT  - 1. Một chiều giáp tết, những người bệnh, thân nhân nằm ngồi dọc lối vào khoa nhi Bệnh viện Ung bướu TP.HCM. Tại phòng 302, cô bé Nguyễn Thị Thúy Bình (12 tuổi, xã Thạnh Phước, huyện Bình Đại, Bến Tre) đang từng phút gắng gượng với bệnh ung thư máu.

Năm học 2006-2007 vừa bắt đầu được nửa tháng, cô trò nhỏ lớp 6A1 Trường THCS Thạnh Phước này cảm thấy những cơn đau buốt nơi cánh tay, bàn tay kèm theo những cơn choáng liên tục. Ba má bé Bình vét túi, đưa con đi hết trạm xá này đến bệnh viện nọ rồi dừng chân tại Bệnh viện Ung bướu TP.HCM với kết quả đau lòng: bé Bình bị ung thư máu! Điểm 10 môn toán đầu tiên trong năm học còn đỏ tươi trên trang vở.

Thu nhập từ gánh ve chai của mẹ và những ngày cha “mần đất thuê” lúc có lúc không chỉ đủ để nuôi hai vợ chồng và năm đứa con rau cháo qua ngày. Ba đứa nhỏ nhất đều đang đi học.

Điều trị tại bệnh viện được nửa năm, một lần truyền máu cho Bình tốn hơn 1,6 triệu đồng, mỗi tuần bơm tủy - vô thuốc 1,4 triệu... Không biết bao lần người mẹ nghèo rơm rớm nước mắt khi nhặt những sợi tóc không ngừng rụng từ mái đầu xanh của con gái nhỏ...

Thầy trò ngôi trường nhỏ Thạnh Phước, báo Khăn Quàng Đỏ và những tấm lòng hảo tâm giấu tên đã cùng đi với em trong hành trình giành giật sự sống. Nhận được món quà búp bê Barbie (ảnh) và phần quà tết từ một người anh tốt bụng, đôi mắt bé Bình rạng ngời: “Em sẽ đi học lại mà!”.

Tết như về sớm trong nụ cười của em, của điều ước tuổi 12!   

 
2. Chuyến xe buýt một ngày cuối đông đưa hơn 20 tình nguyện viên thuộc đội tình nguyện Trường ĐH Bách khoa và đội Tình nguyện trẻ Hà Nội đến với Trung tâm Bảo trợ xã hội 1, Đông Anh, Hà Nội. Trên xe lỉnh kỉnh hàng chục túi hành lý cồng kềnh, nào gạo nếp, lá dong, thịt, cá, hoa đào... và cả những gói quà đầy màu sắc.

Đến nơi, tất cả bắt tay ngay vào việc cùng những bạn nhỏ ở trung tâm gói bánh chưng, chuẩn bị tất niên sớm... “Lâu lắm rồi chúng em mới được vui như thế này, như đang ở nhà mình vậy” - Thủy, cô bé học lớp 8 trong trung tâm, chạy hết chỗ nọ đến chỗ kia như trẻ con ngày tết.

Thanh niên đội tình nguyện là SV, là những bạn trẻ đã đi làm... Có bạn từ Sài Gòn ra Hà Nội công tác; biết tin về nhóm tình nguyện viên đến tổ chức vui tết cho làng trẻ, tự tìm đường đi 20km từ Hà Nội đến đây để mong làm được một điều gì đó cho các em.

...Bữa cơm tất niên có bánh chưng, hoa đào và cả lời chúc mừng năm mới... Và có cả giọt nước mắt niềm vui - mơ ước mái ấm gia đình trẻ thơ giữa đêm xuân.

(Theo Tuổi Trẻ)

26 Tháng Tư, 2007, 12:31:00 PM
Reply #11
  • Chủ tịch Người Việt Trẻ
  • ADMIN
  • ******
  • Posts: 371
  • Điểm bài viết: 11
Mỗi ngày một tấm lòng vì trẻ nhiễm Dioxin ở Việt Nam  

TTO -  Trưa chủ nhật (22-4), số nhà 16 phố Petit Musc ở Q.4, thủ đô Paris lại một lần nữa ngập tràn niềm vui đón sự hội tụ của những kiều bào xa quê. Khoảng 70 thực khách, trong đó khoảng 10 người Pháp, đã đến đây - trụ sở của Hội người Việt Nam tại Pháp (UGVF) - tham gia bữa ăn từ thiện vì các trẻ em nạn nhân chất độc dioxin.

Trong số những người đến dự có bà Anne Meunier, người được sinh ra ở Việt Nam, từng có ông bà ngoại và bố mẹ nhiều năm sống ở đây, nên từ lâu đã có sự gắn bó khá đặc biệt với xứ sở phương đông này. “Tôi góp mặt ở đây hôm nay là để ủng hộ những nạn nhân chất độc da cam ở Việt Nam. Tôi sẽ rủ thêm bạn bè của tôi tham gia những hoạt động này để góp phần gây sức ép tới chính phủ Mỹ, để họ phải có trách nhiệm hơn với những gì họ đã gây ra cho Việt Nam”.

Sau bữa ăn đầm ấm với những món rất Việt Nam, được phục vụ với đội ngũ tiếp viên tình nguyện “toàn là tiến sĩ tương lai cả đấy” (như chị Mai, Hội trưởng Hội phụ nữ Việt Nam làm khoa học tại Pháp, đã nói đùa như thế), thực khách được xem một cuốn phim ngắn về những địa phương nơi UGVF thực hiện dự án.

Tuy chỉ là sản phẩm của một nghệ sĩ nghiệp dư, nhưng những thước phim ấy cũng đã giúp người xem hiểu phần nào tình trạng khó khăn của người dân sống ở những nơi chiến trường xưa, hiểu được nỗi đau mà các nạn nhân của chất độc da cam đang từng ngày gánh chịu.

Ông Võ Sĩ Đàn, một trong ba thành viên phụ trách Tiểu ban Dioxin của UGVF (*), đã chia sẻ cùng mọi người về những điều mắt thấy tai nghe qua những chuyến về Việt Nam làm từ thiện. Qua đó ông cũng vui mừng được thông báo với mọi người về những kết quả nhỏ bé mà UGVF đã làm được để góp phần xoa dịu những nỗi đau cho người dân nơi đây: “Chúng tôi có cộng tác viên làm việc tại cộng đồng. Dự án này làm cho quan hệ làng xã gắn bó hơn, người khuyết tật cảm thấy bớt cô đơn hơn. Cho nên công tác này còn có cả giá trị tinh thần”.

Thế rồi giọng ông bỗng nghẹn lại... câu chuyện ông kể bị ngắt quãng trong những lần lặng nuốt nước mắt vào trong khi nói về trường hợp em Trần Thị Lin, một trong những em bé đáng thương bị nhiễm chất độc dioxin được UGVF hỗ trợ. Em mất đi khi mới ở tuổi 22, độ tuổi xuân xanh đầy hứa hẹn và đẹp nhất của một đời người...

“Tôi là Việt kiều sang đây từ năm 54. Tôi có thể đỡ đầu cho một cháu được không?”, ngay sau khi ông Võ Sĩ Đàn ngừng lời, một vị khách quả quyết đứng dậy đề nghị. Đó là giáo sư về hưu Lê Bá Bính.

“Trong một thời gian dài tôi đã không giữ liên lạc gì với Hội người Việt Nam tại Pháp”, ông Bính tâm sự. “Vì tôi yếu đuối quá, không dám nhìn thẳng vào sự thật, không dám nhìn thẳng vào nỗi đau của đất nước. Tôi làm giống như con đà điểu ấy. Nghĩa là cứ giấu mặt đi để không nhìn thấy vấn đề, hy vọng là như vậy thì sẽ không có vấn đề gì hết. Nhưng hôm nay anh Đàn làm tôi rất xúc động. Anh ấy làm cho tôi dũng cảm hơn lên. Lương tâm tôi day dứt, nhưng thà muộn còn hơn không...”.

----------------------------------------------------
Tiểu ban Dioxin của UGVF được thành lập năm 2001, theo lời kêu gọi của nguyên Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Bình trong một chuyến thăm Pháp năm 2000.

Dự án đầu tiên của tiểu ban này bắt đầu được triển khai một năm sau đó ở hai xã tỉnh Phú Yên. Đến nay dự án đã mở rộng ra 5 xã và bắt đầu triển khai cả ở tỉnh lân cận Khánh Hoà.

Tổng cộng có 145 gia đình nhận được sự hỗ trợ từ UGVF. Các em khuyết tật được chăm sóc sức khỏe và được học nghề để tái hoà nhập cộng đồng. Gia đình các em được hỗ trợ vốn và tri thức để làm kinh tế, đảm bảo ổn định cuộc sống lâu dài.

Tiểu ban Dioxin của UGVF còn là thành viên tích cực của tổ chức “Collectif Vietnam Dioxin”. Ngày 29-4 tới họ sẽ tổ chức nhiều sự kiện nhằm kỷ niệm Ngày quốc tế của những nạn nhân vũ khí hóa học.

Trong đó sẽ có một sự kiện nổi bật là cuộc tuần hành trên đại lộ Champs Elysées. Những người tham gia sẽ tổ chức một triển lãm di động ảnh các nạn nhân chất độc da cam ở Việt Nam. Họ cũng sẽ giương cao băng rôn khổng lồ dài 30m ngang đại lộ với dòng chữ: “30 năm sau, chất độc da cam vẫn còn gây chết chóc”.
 
----------------------------------------------------------------

(Theo Tuổi Trẻ)

26 Tháng Tư, 2007, 08:43:29 PM
Reply #12
  • Mod box NVT online
  • MODERATOR
  • ****
  • Posts: 1493
  • Điểm bài viết: 20
  • Hãy cho tôi một điểm tựa, tôi sẽ tựa cả ngày!
    • ^_^
Bạn đang tuyệt vọng ? Hãy đến với tôi !

Anh Nguyễn Văn Nam -ảnh: Như Lịch 
Một cô gái ở vùng quê xa xôi, hẻo lánh vượt lên nỗi tuyệt vọng khi bị nhiễm căn bệnh hiểm nghèo, trở thành giáo dục viên tuyên truyền HIV/AIDS cho thanh thiếu niên. Một nạn nhân chất độc da cam nén chịu những cơn đau dai dẳng để tình nguyện tham gia các hoạt động xã hội.


Một cậu bé lăn lóc kiếm sống trên vỉa hè đã biến ước mơ "viển vông" ngày nào thành hiện thực: mở studio, giải quyết việc làm cho những bạn đồng cảnh ngộ... Hôm nay 26.4, những mảnh đời bình dị  ấy sẽ hội ngộ trong liên hoan "Hoa cuộc sống" tại TP.HCM.

"Những bạn trẻ nào đang gặp hoàn cảnh khó khăn, tuyệt vọng, hãy liên lạc với tôi! Hoặc là tôi sẽ hỗ trợ về tài chính, hoặc sẽ góp ý để cùng đi lên..." - anh Nguyễn Văn Nam, sinh năm 1979, Giám đốc Công ty dịch vụ Bảo vệ chuyên nghiệp Văn Nhân - thành viên Hội Doanh nghiệp trẻ Bình Dương, một trong những điển hình "Hoa cuộc sống" 2007 nhắn nhủ.

Bị teo cơ, mất đôi tay từ nhỏ, Nam đánh vật với cây viết, trang giấy để theo học hết lớp 12. Dù tốt nghiệp trường nghề với khả năng sử dụng tin học, ngoại ngữ khá thông thạo nhưng Nam không xin được việc làm. Từ Hải Phòng, anh quyết định nhảy tàu vào Nam lập nghiệp. Anh đến Bình Dương với hai bàn tay trắng, và  đã "nhắm" một... gầm cầu để có thể tá túc qua ngày.

Tuy nhiên, anh đã được một số đồng hương tốt bụng cho ở đậu. Dạy kèm tin học, chấp nhận làm thuê đủ nghề..., Nam âm thầm chờ đợi một ngày cuộc đời mình rẽ hướng. Đó là ngày 24.5.2004, Công ty dịch vụ Bảo vệ chuyên nghiệp Văn Nhân được thành lập. Lúc công ty mới ra đời, rất nhiều ý kiến tỏ ra hoài nghi về khả năng điều hành của một thanh niên khuyết tật.

Lúc đó, Văn Nhân chưa có tới mươi người. Hiện nay, Văn Nhân giải quyết việc làm cho 168 nhân viên (trong đó có 10% là sinh viên), với thu nhập bình quân từ 800 ngàn đồng - 2 triệu đồng/người/tháng.  "Chúng tôi sẵn lòng đón nhận những trẻ em đường phố, cả những người phụ nữ một thời lầm lạc... về đào tạo và bố trí việc làm cho họ. Tôi cho rằng "bần cùng sinh đạo tặc". Nếu chúng ta mở lòng với họ, chắc chắn họ sẽ quay đầu lại làm người tốt!" - "Hoa cuộc sống" Nguyễn Văn Nam bày tỏ. Vừa quản lý công ty, vừa làm từ thiện giúp đỡ trẻ em nghèo, đêm đêm anh Nam còn kiên trì theo học ngành Luật và Quản trị kinh doanh ở hai trường ĐH.

oOo


Trần Hoàng Hậu -ảnh: Như Lịch
 
Xinh xắn như cái tên nhưng Trần Hoàng Hậu (17 tuổi, quê ở Bà Rịa - Vũng Tàu) tỏ ra bối rối, ngại ngùng trước ống kính nhà báo, vì: "Em xấu lắm, đừng đưa em lên hình!". Đây là lần đầu tiên Hậu mới có dịp đến TP.HCM. Lẽ ra cô gái này đã không thể có mặt tại liên hoan "Hoa cuộc sống", nếu như bà chủ quán phở hiện giờ của cô không thông cảm cho nghỉ vài ngày. Trong câu chuyện, Hậu rất nhiều lần nhắc tới người mẹ, với đôi mắt ngân ngấn nước...

Chưa đầy hai năm, Hậu mất đến ba người thân yêu: cha, chị hai và một người anh. Không thể để mọi gánh nặng gia đình dồn lên đôi vai người mẹ nghèo làm công nhân vệ sinh, Hậu năn nỉ mẹ cho nghỉ học để đi làm. Những tháng đầu tiên, Hậu chạy bàn một quán bún trong chợ, với thu nhập 300 ngàn đồng/tháng.

Chẳng bõ bèn gì, cái nghèo vẫn "cố thủ" trong nhà! Hậu tìm nơi khác làm việc, và chủ quán phở Toản đã nhận cô với mức lương 600 ngàn đồng/tháng. Kiếm được đồng nào, Hậu đều đưa hết cho mẹ. Ngày nào như ngày nấy, cô thức dậy từ 4 giờ 30 và ra tiệm dọn hàng phở, tiếp đó bận túi bụi với việc rửa chén, bưng bê, lau chùi... cho đến 14 giờ. Về nhà, cô lo việc nội trợ để mẹ an tâm đi làm.

Từ 18 giờ đến 21 giờ 30, Hậu đến với lớp học tình thương của P.6, TP Vũng Tàu để "kiếm cái chữ". Bền bỉ vươn lên từng ngày, nay cô gái đã "leo" lên được lớp 8, được nhà trường và Đoàn phường 6 nhiều lần khen thưởng. "Em chưa dám mơ gì xa xôi. Hiện em chỉ mong mình luôn học giỏi, học cao hơn; làm việc tốt, kiếm tiền giúp mẹ là mừng rồi. Mẹ em năm nay đã 60 tuổi rồi, đâu thể làm lụng cả đời nuôi em được!", Hoàng Hậu bộc bạch.

20 gương điển hình thanh niên vượt khó, sống đẹp từ các tỉnh, thành phía Nam sẽ tụ hội trong liên hoan "Hoa cuộc sống" do Trung tâm Văn hóa - Thể thao Thanh thiếu niên miền Nam tổ chức (đơn vị tài trợ: Sabeco và Giày Thành Công), diễn ra tại TP.HCM trong hai ngày 26 và 27.4. Các điển hình sẽ dâng hương giỗ Tổ Hùng Vương, giao lưu với giới trẻ TP.HCM và chiến sĩ Quân đoàn 4 tại Đầm Sen, nhận giải thưởng Thành Công (tổng  giá trị 35 triệu đồng); thăm, tặng quà trẻ khuyết tật, tham dự lễ tuyên dương "Hoa cuộc sống". 
Như Lịch
Nguồn Thanh Niên Online

23 Tháng Năm, 2007, 09:08:18 PM
Reply #13
  • Chủ tịch Người Việt Trẻ
  • ADMIN
  • ******
  • Posts: 371
  • Điểm bài viết: 11
“Em hãy đánh thầy cho hả giận đi!”

Đó là lời của thầy giáo Lâm Thanh Châu nói với T - đứa học trò lớp 3 nhưng lớn tồng ngồng như một học sinh cuối cấp II - nơi lớp học tình thương do thầy “sáng lập” ở thôn Tân Bình bên cửa Thuận An (Phú Tân, Phú Vang, Thừa Thiên - Huế).

Không chút thách thức, giận hờn, thầy đã nói với đứa học trò có tiếng biếng lười và ương bướng của mình câu nói thoạt nghe khá lạ lẫm ấy bằng âm giọng đầy nhu ái. Trước đó T đã lên tiếng cùng đám bạn: “Tau sẽ đánh thầy một bữa để ổng biết sức” sau khi thầy buộc T ở lại lớp sau giờ học để đọc lại đến dăm bảy lần bài tập đọc đã học nhằm cải hóa sự nghịch ngợm trong giờ học của em.

Dự liệu đứa học trò này sẽ không từ chối dùng đôi tay bạo lực với thầy của thầy Châu quả không sai. Thầy vừa dứt lời, T liền đưa tay đấm thình thịch vào lưng người thầy già đã hết lòng với đám trẻ cơ nhỡ chuyện sách đèn. Đau, nhưng thầy nói thầy ráng chịu, cái đau hơn với thầy là sự dốt nát, tối tăm của đứa học trò vừa trút cơn giận vào thầy.

Nhìn đứa học trò thật sự đáng thương kia bằng cái nhìn trìu mến, thầy ôn tồn tiếp: “Nếu em chưa đã giận, hãy đánh thêm thầy mấy cái nữa. Nhưng em phải cố học chăm lên. Thầy không giận em mô!”. Và lần này, dù tin ở sự cảm hóa của mình, thầy vẫn ngạc nhiên khi đứa học trò ương ngạnh kia bỗng òa lên khóc, rồi tự động quì sụp dưới chân thầy và thốt lên trong nước mắt: “Em xin thầy tha tội. Em lỡ dại. Em hứa...”.

Không giận hờn, trách móc người còn u tối, dại dột, lỡ lầm. Chỉ có yêu thương, chỉ có tấm lòng mới cảm hóa được họ. Thầy Lâm Thanh Châu nói làm thầy giáo tình thương là làm “sứ giả” của yêu thương, không đủ “lửa” của tình thương thì khó mà đứng dạy ở lớp học tình thương dù có thừa khả năng sư phạm.

Với ngọn lửa yêu thương như thế, sau khi nghỉ hưu - vốn là vệ quốc quân, là cán bộ giảng dạy ở Trường Tài chính - thầy tạm rời xa căn nhà ở TP Huế để về vùng đầm phá Phú Tân dựng nhà làm lớp học tình thương cho đám trẻ khó nghèo. Từ tấm lòng của thầy, với sự cộng sức của xã hội, đến nay hàng trăm đứa trẻ vốn không có giấy khai sinh, không được đến lớp đã có được những con chữ quí hóa để làm hành trang vào đời.

 
Theo Huỳnh Văn Mỹ
Tuổi Trẻ


27 Tháng Năm, 2007, 04:43:39 PM
Reply #14
  • Mod box NVT online
  • MODERATOR
  • ****
  • Posts: 1493
  • Điểm bài viết: 20
  • Hãy cho tôi một điểm tựa, tôi sẽ tựa cả ngày!
    • ^_^
Cô gia sư không hưởng lương

 Cô giáo tự nguyện và những đứa học trò...
TTCT - Những cái đầu khét nắng, những bàn tay chai sạn đang cố tì thật chặt lên tờ giấy trắng để nắn nót từng nét chữ; sau hai năm theo học ở lớp học tình thương này, giờ đây đám thằng Tý, thằng Tèo, bé Nhi... - những trẻ em nghèo quanh khu phố 1 (phường Phú Cường, thị xã Thủ Dầu Một, Bình Dương) - không chỉ biết đọc, biết viết mà còn được dạy dỗ những điều hay lẽ phải, những điều mà bố mẹ chúng không có thời gian để dạy khi phải “bán mặt cho đất bán lưng cho trời” để mưu sinh.

Tuy chúng chưa một lần đến trường, được nghe tiếng trống, hát quốc ca, nhưng nhờ tình thương của một người phụ nữ, chúng đã biết thế nào là ước mơ, hoài bão.

Lớp học của tình thương

Tôi tìm đến “lớp học tình thương” của chị Phạm Thị Thu Hồng (35 tuổi, ở phường Phú Cường, thị xã Thủ Dầu Một) vào lúc 7g sáng, khi nhiều trẻ em nghèo quanh khu phố đã tập trung về đông đủ, lớn có, nhỏ có. Khi biết rằng nhà cô giáo của mình có khách, chúng lễ phép khoanh tay, cúi đầu chào như đang ở một trường chính qui vậy. Chỉ sau một vài lời nhắc nhở nhẹ nhàng, chị Hồng đã ổn định lớp, phân chia chúng ra thành nhiều tốp như mọi ngày. 16 em đang theo học được chia thành bốn lớp: một lớp mẫu giáo, một lớp 1 học kỳ 1, một lớp 1 học kỳ 2 và một lớp 2.

Sau khi kiểm tra bài tập về nhà, chị Hồng ra bài tập mới, lớp thì đọc, lớp viết, rồi chị bắt tay tập viết cho từng em nhỏ mới vào. Công việc tưởng chừng đơn giản, nhưng nếu không khéo léo đảm đương thì cũng thật khó mà quán xuyến được. Chị nói: “Ngày nào tôi cũng xoay vòng như thế gần ba giờ, có hôm mệt khan cả giọng. Dạy chúng cực lắm, phải biết cách dụ ngọt, chứ la rầy một câu là ngày mai chúng bỏ lớp ngay; có đứa đang học ngon lành bỗng dưng nghỉ ngang cả tuần, khi quay lại lớp mình phải kèm rất lâu mới theo kịp chương trình”.

Hầu hết trẻ em đến đây học đều là con em của những người nghèo từ các tỉnh thành đến ở trọ quanh khu phố 1. Như gia đình bé Nguyễn Thị Huệ, Nguyễn Thị Trúc Đào... có đến sáu anh chị em nhưng đứa lớn nhất cũng chỉ mới 12 tuổi. Ba mẹ của chúng hằng ngày phải quần quật làm thuê, làm mướn đủ thứ nghề mà vẫn không đủ tiền để lo cái ăn, cái mặc cho đám con nheo nhóc thì lấy đâu ra tiền để cho chúng đi học. Để đến được với lớp học tình thương của cô Hồng, chị em chúng phải chia làm nhiều ca. Đứa lớn đi học thì đứa kế ở nhà trông em. Cũng vì theo cha mẹ mình tha phương mưu sinh mà có đứa đến nay vẫn chưa có giấy khai sinh.

Ngày đến xin học, có đứa chỉ đến bằng hai tay không, chị Hồng phải bỏ tiền túi của mình mua cho chúng từng cuốn tập, cây viết, rồi mua thêm sách, các dụng cụ học tập khác. Cũng nhờ tình thương của chị mà đến nay đã có nhiều đứa đọc viết thành thạo, biết làm toán. Chị cũng dạy cho chúng biết ước mơ, khát vọng. Như em Bùi Văn Kỳ (thằng Tèo) đi học bằng chân đất, ăn mặc nhếch nhác, nhưng mơ ước lớn lên sẽ làm bác sĩ, làm thật nhiều tiền để lo cho em, cho mẹ. Em Mai Thị Cẩm Nhung (bé Nhi) thì mơ sẽ trở thành kiến trúc sư, xây một tòa nhà thật đẹp cho gia đình... Những ước mơ kiểu đó sau này có trở thành hiện thực không thì khó mà biết được, nhưng chí ít thì ở cái lớp - học - tình - thương - tự - phát này, chúng cũng đã học được nhiều điều tốt đẹp.

Nỗi lòng cô giáo không chuyên

Mới học hết lớp 8 và chưa trải qua một khóa sư phạm nào, chị Hồng giảng dạy các em theo giáo trình mà chị đã tự bỏ công nghiên cứu. Chị lập một sổ tay ghi chép tỉ mỉ tên tuổi từng đứa học trò, phân lớp, chấm điểm. Riêng lớp mẫu giáo, chị dành ngày thứ bảy hằng tuần để dạy thêm nhạc, vì cho rằng âm nhạc sẽ giúp các em năng động hơn trong học tập. Để các em được vui vẻ, vào dịp tết, hè chị không ngại bỏ vài trăm ngàn đồng tiền túi ra tổ chức liên hoan cho chúng trong khi cuộc sống gia đình chị vẫn còn nhiều khó khăn.

Công việc hằng ngày của chị là nhận hàng ở các tiệm may về gia công, có ngày làm đến 10 giờ đêm nhưng thu nhập mỗi tháng cũng không quá 1 triệu đồng. Sở dĩ chị dành nhiều thời gian và tâm huyết cho trẻ em nghèo như thế vì trước đây chị cũng từng ao ước được học, được trở thành một bác sĩ giỏi. Thế rồi ước mơ ấy sớm tắt lịm trong năm học lớp 8 khi chị bị bệnh nặng, việc học cũng chấm dứt luôn từ đó.

Cách đây ba năm, lúc còn ở TP.HCM chị cũng từng mở một lớp học tình thương như thế này, dù chỉ có tám em theo học. Ngày dọn nhà về Bình Dương, nhìn thấy trong khu phố có nhiều trẻ em thất học, “máu” gia sư trong lòng chị lại trỗi dậy. Chị muốn làm một điều gì đó cụ thể để giúp các em mà việc dạy chữ, dạy cho các em làm người là khả năng duy nhất trong tầm với của chị. Thế là chị cất công đi vận động từng em, từng người cha, người mẹ. Chị nói: “Để tạo ra một lớp học như vậy khó khăn lắm.

Ban đầu dụ dỗ một hai đứa đến dạy, mua quà cho chúng ăn, từ từ những đứa khác thấy đi học vui thì tìm đến. Có người muốn con mình biết chữ cũng tìm đến nhờ dạy giúp nên lớp học mới có nhiều em như vậy”. Hiện tại, để đủ chỗ ngồi cho học trò, ngoài việc tận dụng phòng khách, chị Hồng phải cơi nới thêm nhiều tấm tôn ra trước hiên nhà. Không có tiền mua sắm bàn ghế, chị tận dụng luôn cả bàn tròn ăn cơm, bộ ghế xalông cũ để các em ngồi học, có lúc chị phải mượn đỡ bàn ghế của các quán cà phê, nước mía cạnh nhà để “phục vụ” các em.

Lòng tốt của chị là vậy, nhưng ông trời đối xử thật trớ trêu khi đầu tháng 10-2006, chị bị bệnh khá hiểm nghèo, đó là bị teo thận. Để có tiền chữa bệnh, chị phải bán đi một miếng đất và xe cộ... - những tài sản lớn mà chị có. Vì lo chăm sóc vợ trong những ngày ốm đau mà anh Phạm Ngọc Dũng, chồng chị, cũng mất luôn công việc tài xế.

Tuy khó khăn là thế, nhưng chị vẫn tỏ ra lạc quan: “Bây giờ thì tôi khỏe hơn nhiều rồi, những ngày bệnh nặng tôi cũng chưa bỏ lớp dù một buổi. Lúc ấy tôi không đi lại, không nói được nhiều, chỉ ngồi một chỗ rồi ra bài tập cho các em, đứa nào không hiểu thì có anh Dũng dạy giúp. Tôi không lo nhiều chuyện sống chết, chỉ mong sức khỏe của mình được kéo dài thêm để có nhiều trẻ em nghèo trong khu phố được biết chữ. Mong muốn lớn nhất của tôi là một ngày nào đó, các em học sinh nghèo này được các ngành, các cấp quan tâm để các em được đến trường như bao đứa trẻ khác”.   

LÊ CHÂU - LÊ TÁM
(Nguồn Tuổi Trẻ Online link http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=202919&ChannelID=7 )
« Last Edit: 27 Tháng Năm, 2007, 04:46:53 PM by mynhan87 »