Please login or register.

Login with username, password and session length

Author Topic: Tìm hiểu Vương Quốc Anh  (Read 30732 times)

14 Tháng Mười Hai, 2006, 09:43:22 PM
  • BTC KXO
  • Cựu thành viên BĐH
  • ***
  • Posts: 241
  • Điểm bài viết: 4

14 Tháng Mười Hai, 2006, 09:45:33 PM
Reply #1
  • BTC KXO
  • Cựu thành viên BĐH
  • ***
  • Posts: 241
  • Điểm bài viết: 4

14 Tháng Mười Hai, 2006, 09:56:47 PM
Reply #2
  • BTC KXO
  • Cựu thành viên BĐH
  • ***
  • Posts: 241
  • Điểm bài viết: 4
Tự nhiên
Diện Tích  243.000 km vuông
Thủ Đô London(Luân Đôn)
Các thành phố lớn: Birmingham, Glasgow, Leeds, Sheffield, Liverpool, Bradford, Manchester, Edinburgh, Bristol, Belfast.
Địa hình:
Thời tiết:

15 Tháng Mười Hai, 2006, 02:29:57 PM
Reply #3
  • Guest
VÌ SAO BIỂN HIỆU QUÁN RƯỢU LÀ MỘT PHẦN CỦA VĂN HÓA ANH ?

 
 
  Nếu quán có bán rượu, người ta treo các chùm lá nho hoặc các bụi cây xanh ở bên ngoài quán. Còn nếu có bán bia, người ta dựng các cây cọc dài ở phía trước.
 
Các quán rượu (pub) được xem là một đặc trưng của nền văn hóa Anh, và biển tên hay dấu hiệu quán rượu và quán trọ (pub and inn signs) được xem là một di sản độc đáo của riêng nước Anh. Những dấu hiệu này không chỉ có tính chất quảng cáo thông thường mà chúng còn là  chứng tích của giai đoạn lịch sử và những con người đã tạo ra nó.
 
Những dấu hiệu của quán rượu ra đời đầu tiên từ thời Romans. Những quán rượu ở thời kỳ này thường treo những chùm lá nho ở bên ngoài cửa để thông báo rằng họ có bán rượu. Ở Anh, vì lá nho rất hiếm (khí hậu ở Anh không thích hợp với cây nho) nên những bụi cây xanh được dùng thay thế. Còn nếu có bán bia, các quán rượu thường cắm những cây sào hoặc những cái cọc dài trước cửa (thường là những cái cọc dùng để khuấy bia khi nấu). Và tất nhiên, nếu có bán cả bia lẫn rượu thì họ sẽ treo cả bụi cây và cắm sào ra trước cửa.
 
Đến thế kỷ thứ 12 thì việc đặt tên cho quán rượu và quán trọ trở nên rất phổ biến. Với những cái tên khác nhau, các quán rượu có các dấu hiệu khác nhau, vì phần lớn người dân không biết chữ.  Vào năm 1393, vua Richard II đã thông qua một đạo luật bắt buộc các quán rượu và quán trọ phải có dấu hiệu riêng của mình để các quan lại có thể nhận dạng được chúng (quán rượu của nhà vua ở Luân Đôn có dấu hiệu là Con hươu trắng). Kể từ đó, tên và dấu hiệu của quán rượu đã gắn liền với và phản ánh đời sống xã hội đương thời ở Anh.
 
 
Trước triều đại Henry VIII và cuộc Cải cách ở Anh, các dấu hiệu quan rượu thường theo các chủ đề về tín ngưỡng, chẳng hạn như dấu hiệu 2 chìa khóa chéo nhau (cross keys)_ biểu tượng của thánh Peter. Khi vua Henry chia rẽ giáo hội Thiên chúa, thì tên quán rượu được chuyển từ các đề tài tín ngưỡng sang những đề tài khác về nhà vua như: “Cái đầu của nhà vua” (The King’s head) hay “Hoa hồng và vương miện” (The Rose and Crown),…
 
 
 
“Sư tử đỏ” có lẽ là cái tên quán rượu phổ biến nhất, có từ thời vua James I và VI của Scotland. Vua James yêu cầu biểu tượng sư tử đỏ của Scotland phải được trưng bày ở tất cả các công trình xây dựng quan trọng, trong đó có quán rượu.
 
Hầu hết các dấu hiệu quán rượu đều có liên quan đến hoàng gia. Chẳng hạn dấu hiệu “Sư tử trắng” có từ thời Edward IV và “Lợn lòi trắng” từ thời vua Richard III vì đây là các biểu tượng tương ứng của 2 triều đại vua.
 
Sau này, những thay đổi về mặt xã hội và trong ngành công nghiệp cũng được phản ánh trong tên quán rượu, như “đường sắt” (Railway) thể  hiện sự ra đời và phát triển rộng rãi của các tuyến đường sắt. Một vài cái tên thể hiện tình hình xã hội đương thời như: “Quán trọ cho những người buôn lậu” (The Smugglers Haunt) hay “Kẻ cướp đường” (The Highwayman).
 
« Last Edit: 15 Tháng Mười Hai, 2006, 02:40:51 PM by saosongtu_gemini »

15 Tháng Mười Hai, 2006, 02:37:47 PM
Reply #4
  • Guest
 
ĐIỆU NHẢY TRUYỀN THỐNG CỦA NƯỚC ANH LÀ GÌ ?

  
  Bên cạnh trang phục dân tộc, món ăn dân tộc và một môn thể thao dân tộc, mỗi quốc gia còn có riêng một điệu nhảy truyền thống. Nếu Argentina có điệu Tango, Ba lan có điệu Polka, thì người Anh có điệu Morris.
 
 Morris là một điệu nhảy truyền thống lâu đời của nước Anh. Vào những ngày lễ chào đón mùa xuân hay mùa hè, đặc biệt là ngày May Day (ngày Quốc tế lao động cũng là ngày chào đón mùa xuân ở Anh), bên ngoài các quán rượu ở làng quê Anh, chúng ta có thể thấy rất nhiều người ăn mặc kỳ lạ đứng thành hàng, tay vẫy khăn và gậy. Trên quần áo họ có những chiếc chuông nhỏ kêu leng keng nghe rất vui tai. Họ đang tham gia vào điệu nhảy Morris.
 
Các phong cách Morris

Điệu nhảy Morris ở Anh có rất nhiều phong cách  khác nhau, tùy thuộc vào văn hóa của từng vùng. Hình thức cổ nhất là phong cách Cotswold ở vùng Oxfordshire and Gloucestershire, trong đó những vũ công Morris sẽ vẫy khăn tay và buộc rất nhiều chuông nhỏ ở chân. Cotswold là phong cách nhảy điệu Morris nhẹ nhàng nhất.

Các hạt ở vùng ven xứ Wales như Worcestershire, Herefordshire, Shropshire và một phần của Gloucestershire thì mang phong cách Border, trong đó những vũ công sẽ tô đen mặt mình hoặc đeo mặt nạ. Điệu Morris theo phong cách Border thường sôi nổi, cuồng nhiệt, với tiếng la hét và tiếng gậy va vào nhau liên tục.


Miền Tây Bắc, chủ yếu là ở Lancashire và Cheshire, điệu Morris có vẻ chuyên nghiệp hơn. Các vũ công thường đứng thành vòng thay vì thành 2 hàng, và đeo còng chân theo kiểu Lancashire. Trang phục của họ đặc biệt lòe loẹt.
 
Cambridgeshire và Essex người ta nhảy điệu Morris Molly. Điệu Molly mang tính chất hài hước, với những vũ công trong trang phục làm việc, và một vũ công nam được gọi là Molly sẽ giả trang thành một phụ nữ.
 
Phụ nữ có riêng một điệu Morris là Fluffy hay Carnival Morris. Trong điệu nhảy này, các cô gái sẽ đội mũ có các quả cầu len nhỏ do họ tự đan để chuẩn bị cho lễ hội.
 
Ngoài những phong cách chính kể trên, Morris còn có những biến thể khác khi du nhập sang Mỹ, Canada, Australia, New Zealand và Hong Kong.
 
Nguồn gốc ra đời của điệu nhảy

Có ý kiến cho rằng điệu nhảy này bắt nguồn từ điệu nhảy cổ của người Marốc (từ "Morris" xuất phát từ từ "Moorish" - nghĩa là người Marốc). Ở một vài quốc gia như Ai Cập và Thổ Nhĩ Kỳ có một điệu nhảy tương tự như Morris: vũ công ăn mặc đồ trắng và đánh gậy vào nhau.
 
Ở Tây Ban Nha điệu nhảy có tên "morisco" hay "moresca”, ở Pháp là "moresque", còn ở Anh là "moorish'’ hay "morris". 
 
Mặc dù ban đầu nó là một điệu nhảy trong các lễ hội chào đón mùa xuân, đặc biệt ngày May Day, nhưng từ sau thời kỳ Tudor, điệu morris được trình diễn vào bất kỳ thời điểm nào trong năm và trở thành điệu nhảy vào các dịp giáng sinh dưới thời Henry VII và Henry VIII.
 
Điệu nhảy Morris có nhiều tính chất tôn vinh đức mẹ đồng trinh Mary. Mặc dù các vũ công là nam, nhưng tâm điểm của điệu nhảy lại là một nhân vật nữ. Sau thời kỳ cải cách ở châu Âu thế kỷ 16, nhân vật nữ này được hình tượng hóa thành Nữ hoàng sắc đẹp hay Nữ hoàng Tình yêu. Và các nhân vật nam trong điệu nhảy sẽ đấu với nhau để giành được nữ hoàng của lòng mình.
 
Những hình thức cổ xưa của điệu Morris kết hợp với những truyền thống dân gian khác của Anh như ngày hội của người không theo đạo, chào đón mùa xuân, chào đón sự sinh sôi trở về trên trái đất,…đã khiến điệu Morris có sức sống bền bỉ qua nhiều thế kỷ. Ngày nay, điệu nhảy này vẫn được trình diễn ở Anh và thu hút sự chú ý của giới trẻ như một lời nhắc nhở họ về nền văn hóa truyền thống dân tộc. 
 

15 Tháng Mười Hai, 2006, 02:52:30 PM
Reply #5
  • Guest
 
BẠN BIẾT GÌ VỀ NHỮNG TẬP TỤC THÚ VỊ TRONG ĐÁM CƯỚI CỦA NGƯỜI ANH ?

 
Ít có nơi nào mà hôn lễ có nhiều nghi thức thú vị và mê tín như ở Anh. Các tập tục này được duy trì với niềm tin rằng chúng sẽ mang lại may mắn, hạnh phúc cho những đôi uyên ương tại thời điểm sẽ thay đổi cuộc đời của họ. 
Lời cầu hôn
 
Trong quá khứ, hỏi cưới là một nghi lễ chính thức (tương tự như lễ dạm ngõ ở Việt Nam chúng ta). Nếu trên đường đi, người nhà chú rể thấy một người đàn ông mù, một thầy tu, hoặc một người đàn bà mang bầu thì người ta cho rằng đám cưới sẽ có kết cục bi đát. Tuy nhiên, nếu họ nhìn thấy con dê cái, chim bồ câu hay chó sói thì đám cưới sẽ rất hạnh phúc, suôn sẻ.

Thời Trung Cổ, một người đàn ông cầu hôn bằng cách đặt một cành táo gai trước cửa nhà người yêu của mình vào ngày mồng Một tháng Năm. Nếu cô gái vẫn để nguyên cành táo trước cửa thì có nghĩa là cô chấp nhận lời cầu hôn của chàng trai. Còn nếu cô từ chối, cô sẽ thay cành táo bằng một cành súp lơ.
Tên họ

Người Anh quan niệm nếu một người phụ nữ cưới một người đàn ông có họ bắt đầu với cùng một chữ cái thì sẽ rất xui xẻo. Quan điểm này được thể hiện trong câu  hát:

Đổi tên mà không đổi họ
Thì cũng chỉ chuốc họa vào thân mà thôi
(To change the name and not the letter
Is to change for the worst and not the better)

Chọn ngày
Mặc dù ngày nay, hầu hết các đám cưới đều diễn ra vào ngày Thứ Bảy, nhưng trong quá khứ điều này bị xem là kiêng kị. Ngày thứ Sáu cũng là ngày không may mắn, đặc biệt là Thứ Sáu ngày 13. Một bài vè cổ nổi  tiếng khuyên người ta chỉ nên làm đám cưới vào nửa đầu của tuần:

Thứ Hai là ngày của Của cải   (Monday for wealth
Thứ ba là ngày của Sức khỏe   Tuesday for health
Thứ Tư là ngày tốt nhất   Wednesday the best day of all
Thứ Năm là ngày mất mát   Thursday for losses
Thứ Sáu là ngày đau khổ   Friday for crosses
Thứ Bảy là ngày tận số   Saturday for no luck at all)

Tháng Năm vẫn luôn được xem là tháng kém may mắn cho việc cưới xin vì rất nhiều nguyên nhân. Vào thời kỳ Pagan, mùa hè bắt đầu với lễ hội Beltan (lễ hội vào ngày Mồng Một tháng Năm) được tổ chức rất vui vẻ và tưng bừng. Vì thế đây không phải là thời điểm thích hợp để bắt đầu cuộc sống lứa đôi. Vào thời Roman ngày hội của người chết và lễ hội của những vị thần trinh trắng đều diễn ra vào tháng Năm. Người ta cũng tránh cưới vào mùa ăn chay Lent, diễn ra vào tháng Ba.

Tháng Sáu là một tháng rất may mắn cho việc cưới xin, vì tháng này được đặt tên theo vị thần Juno,  vị thần Tình yêu và hôn nhân của La Mã. Nói chung cả mùa hè được xem là thời điểm tốt để tổ chức hôn lễ bởi người ta tin rằng ánh nắng mặt trời rất tốt cho khả năng sinh sản. Ở Scotland, người ta có một phong tục rất thú vị là cô dâu phải “bước đi cùng ánh nắng mặt trời” để có được may mắn. Cô dâu phải bước đi từ phía Đông cho tới phía Tây của nhà thờ và sau đó tiếp tục đi vòng quanh nhà thờ ba lần trước khi đám cưới được cử hành.

Một chút gì cũ, một chút gì mới

 
Một chút gì cũ , một chút gì mới
Một chút gì đi mượn
Một chút gì màu xanh
Và trong giày một đồng bạc trong giày cô dâu

(something old, something new, something borrowed, something blue)

“Một chút gì cũ” có nghĩa là đôi uyên ương sau khi cưới vẫn tiếp tục là bạn tốt của nhau. Thông thường, “một chút gì cũ” sẽ là một chiếc bít tất cũ của một người phụ nữ có cuộc hôn nhân hạnh phúc tặng lại cho cô dâu, để truyền hạnh phúc của mình sang cô dâu mới.
“Một chút gì mới” thể hiện tương lai hạnh phúc và thịnh vượng của cặp vợ chồng mới.
“Một chút gì đi mượn” thường là những đồ quý giá của của gia đình cô dâu cho mượn. Để gặp may mắn, cô dâu phải mang trả lại những đồ này sau khi cưới.

Phong tục cô dâu phải mặc “một chút gì màu xanh” bắt nguồn từ đất nước Israel cổ khi cô dâu thường cài một dải ruybăng màu xanh da trời trên tóc để thể hiện sự chân thành của mình.
 

Ngày nay, các cô dâu thường để một đồng 1 xu vào trong giày trong suốt buổi lễ để đảm bảo sự giàu có cho cuộc sống của vợ chồng trẻ.

Váy cưới

Hầu hết các cô dâu ngày nay đều vận đồ màu trắng, thể hiện sự trinh bạch. Truyền thống mặc váy cưới màu trắng này bắt nguồn từ những người giàu ở vào thế kỷ thứ 16. Nữ hoàng Victoria đã ủng hộ cho phong tục này bằng cách mặc chiếc váy màu trắng trong đám cưới. Nhưng trước khi truyền thống này bắt đầu thì cô dâu thường chỉ diện bộ váy đẹp nhất của mình.

Cô dâu không được tự may váy cưới cho mình, và chú rể không được nhìn cô dâu trong trang phục cưới trước khi đám cưới diễn ra. 

Mạng che mặt
 
Mạng che mặt bảo vệ cô dâu khỏi những linh hồn xấu
 
Theo những mê tín cũ, cô dâu vào ngày cưới rất dễ bị tấn công bởi những linh hồn xấu vì thế mạng che mặt nhằm mục đích bảo vệ cô dâu.

Mạng che mặt trở nên phổ biến ở Anh vào những năm 1800 thể hiện sự khiêm nhường và trinh trắng. Trong lễ cưới ở các nước châu Âu khác, cô dâu mang mạng che mặt. Chú rể không được phép nhìn mặt cô dâu cho tới sau lễ cưới. Ngược lại, đám cưới người Do Thái chú rể sẽ phải kiểm tra xem cô dâu có đúng là cô gái anh lựa chọn hay không trước khi cài mạng che mặt cho cô.

Hoa cưới
Hoa luôn là vật trang trí không thể thiếu trong tất cả các đám cưới. Nhiều người lựa chọn hoa cưới theo ý nghĩa biểu tượng của loài hoa đó.

Tuy nhiên, ngưòi ta kiêng kết hợp màu hoa trắng và hoa đỏ vì chúng tượng trưng cho máu và bông băng.

 
 
Hoa cài trên ngực áo chú rể thường cũng là loại hoa cầm tay của cô dâu. Phong tục này là dấu tích của thời kỳ các Hiệp sĩ thường mặc cùng màu áo với người phụ nữ anh ta yêu để thể hiện tình yêu của mình.

Trên đường đến lễ cưới


Khi cô dâu đã sẵn sàng rời nhà để đến lễ cưới, nhìn lại một lần cuối vào gương sẽ mang lại may mắn. Tuy nhiên, khi cô đã bắt đầu khởi hành mà lại quay trở lại để soi gương thì sẽ rất xui xẻo.
Trên đường đi, nếu thấy một người thợ cạo ống khói đang cạo bồ hóng thì sẽ rất may mắn, vì thế người ta còn thuê hẳn một người thợ cạo dự tiệc cưới của mình. Những dấu hiệu may mắn khác như là: cừu non, mèo đen, cóc, nhện và cầu vồng. Ngược lại, những dấu hiệu xui xẻo là: lỗ huyệt, lợn, thằn lằn, hay nghe tiếng gà trống gáy sau bình minh. Cả thầy tu và các bà xơ cũng là những dấu hiệu xấu vì họ là những người nghèo khó.

Phù dâu

 
 
Phù dâu thường mặc giống cô dâu cũng để đánh lạc hướng các linh hồn xấu.

Vật mua sắm đầu tiên

Người nào mua vật đầu tiên sau lễ cưới sẽ là người có vai trò làm chủ trong gia đình. Vì thế các chú rể thường mua ngay trâm cài đầu của các cô phù dâu ngay sau lễ cưới để đảm bảo vị trí của mình.

Bánh cưới

 
Ngày nay, cắt bánh cưới là một động tác quen thuộc trong các lễ cưới. Cả 2 vợ chồng cùng cắt bánh cưới để thể hiện họ sẽ cùng chia sẻ tương lai với nhau.

Ngày xưa người ta thường ném thật nhiều bánh ngọt vào người cô dâu như cách chúng ta tung hoa giấy ngày nay. Ngưòi Anh thường đặt một chiếc nhẫn ở trong bánh cưới. Vị khách nào ăn được khoanh bánh có nhẫn thì sẽ gặp hạnh phúc trong cả năm. Vị khách độc thân nào đặt một mẩu bánh dưới gối khi đi ngủ thì sẽ sớm tìm được người yêu, còn các cô phù dâu làm như thế thì sẽ mơ về chồng tương lai của mình.
Ở Yorkshire, khi cô dâu trên đường trở về nhà bố mẹ sau đám cưới, người ta sẽ ném đĩa bánh ra ngoài cửa sổ. Nếu đĩa vỡ, cô sẽ có tương lai hạnh phúc bên người chồng yêu quý của mình, còn nếu không, tưong lai cô sẽ rất mù mịt.

Hoa giấy Confetti

  Confetti trong tiếng  Ý có nghĩa là loại kẹo mà người Ý dùng để tung lên đôi vợ chồng mới cưới khi họ ra khỏi nhà thờ, như cách chúng ta sử dụng hoa giấy ngày nay. Nhiều nơi người ta dùng cả nho khô và cúc áo, cánh hoa, các loại ngũ cốc.

Giầy cưới
Phong tục nổi tiếng nhất liên quan đến giầy cưới của người Anh là buộc giầy ra sau chiếc xe cưới. Một phong tục khác là ngưòi bố vợ sẽ trao cho con rể tương lai một đôi giầy của cô dâu để chuyển giao trách nhiệm, và chú rể sẽ gõ giầy lên trán cô dâu để khẳng định quyền “làm chủ” của mình. /

Tung hoa cưới

 
Sau buổi lễ, cô dâu sẽ tung bó hoa cưới qua vai ra đằng sau chỗ các cô gái chưa chồng. Cô gái nào bắt được bó hoa thì sẽ là cô dâu tiếp theo. Chú rể thì sẽ tung nịt bít tất của cô dâu vào đám thanh niên chưa vợ. Ai bắt được cũng sẽ là chú rể tiếp theo.

Bước qua ngưỡng cửa
Sau đám cưới, cô dâu sẽ đi vào nhà mới cưới qua cổng chính. Theo truyền thống, chú rể phải bế cô dâu qua cửa lần đầu tiên. Có nhiều lý giải khác nhau. Người thì nói rằng cô dâu sẽ xui xẻo nếu bị ngã khi bước vào nhà. Người thì cho rằng nếu cô dâu bước vào bằng chân trái đầu tiên thì cũng không may. Cách tốt nhất để tránh cả 2 điều này là chú rể bế cô dâu qua cửa.

Tuần trăng mật
 
 
Cụm từ “Tuần trăng mật” bắt nguồn từ thời kỳ mà người đàn ông thường bắt cóc vợ chưa cưới của mình, và cả 2 sẽ trốn trong nhà trước khi cưới. Đôi trẻ sẽ tiếp tục trốn ở trong  nhà thêm một chu kỳ quay của mặt trăng nữa, và trong thời gian này họ sẽ uống rượu mật ong.
Ở Scotland, người ta thuê một phụ nữ đang có sữa để dọn giường cưới, cầu chúc đôi vợ chồng con đàn cháu đống. Ở Ireland, người ta trói một con gà mái đẻ vào chân giường đêm tân hôn cũng với mục đích tương tự. Ngoài ra, ăn quả trứng có 2 lòng đỏ cũng sẽ giúp đôi vợ chồng con cái đuề huề.
 
 
 

15 Tháng Mười Hai, 2006, 09:09:18 PM
Reply #6
  • Guest
 
CHIẾC XE NÀO LÀ BIỂU TƯỢNG CỦA NƯỚC ANH ?

 
   Trong danh sách những biểu tượng của nước Anh do chính người Anh bình chọn, có một chiếc xe được mọi người dân yêu mến coi là biểu trưng cho đất nước mình, đó chính là chiếc xe bus 2 tầng: Routmaster.

  Routemaster ra đời vào năm 1956 do kỹ sư Frank Searle của công ty AEC sản xuất. Chiếc xe bus 2 tầng (double- decker) này được thiết kế tăng gấp đôi số lượng chỗ ngồi, dành riêng cho Luân Đôn.

Mặc dù năm 2005, xe bus 2 tầng chính thức ngừng sử dụng ở Anh nhưng hình ảnh chiếc xe độc đáo này vẫn được mọi người nhớ tới qua rất nhiều bộ phim, bưu ảnh và những cuốn sách du lịch về đất nước sương mù.
 
Thiết kế của chiếc Routemaster

    Hai đặc điểm được yêu thích nhất của chiếc xe đó là cầu thang lên xuống mở ngoài trời giúp hành khách cả 2 tầng có thể lên xuống nhanh chóng tại các bến xe và sự hiện diện của người soát vé trên xe. Với Routemaster, người ta gọi lái xe và người soát vé với cái tên vui nhộn là: “Cặp đôi John Lennon và McCartney của đường phố”.

 
   Ban đầu, những kiểu xe bus đầu tiên không hề giống như chiếc Routmaster chúng ta thấy ngày nay.
 
   Vào năm 1939, Albert Arthur Molteno Durrent, kỹ sư trưởng của công ty London Transport's Bus and Coach Division, đã thiết kế chiếc xe bus hiệu RT hai tầng linh động thay thế cho các loại xe bus điện và xe bánh sắt chạy trên đường ray. 


 
 
      Đến năm 1956, xe bus Routmaster RM đầu tiên - được xem là tân tiến nhất thời bấy giờ đã xuất hiện ở Luân Đôn. Vỏ xe làm bằng nhôm nhẹ. Xe có thể chứa tới 64 người. Hàng loạt các thiết kế khác ở thân xe, gầm xe, động cơ, với hệ thống giảm xóc độc lập, hộp số tự động và phanh hơi nước, chiếc xe Routmaster được xem là huyền thoại.


 
 
    Năm 1968, chiếc Routmaster cuối cùng được sản xuất. Và người ta đã cho ra đời thế hệ xe bus mới thay thế cho Routemaster ở một số tuyến đường: xe bus linh hoạt (Bendy bus). Chiếc xe này thiết kế thuận tiện cho những người tàn tật có thể lên xuống xe an toàn, và chứa tới 112 hành khách.

    Dù đã kết thúc sứ mệnh trên đường phố của mình, nhưng Routemaster đã chiếm trọn tình cảm của người dân Luân Đôn cũng như khách du lịch. Hình ảnh chiếc xe bus 2 tầng đỏ chạy dọc các con phố đông đúc trở thành một biểu tượng cho đất nước sương mù. 
 
 

15 Tháng Mười Hai, 2006, 09:12:42 PM
Reply #7
  • Guest
LỄ HỘI ĐƯỜNG PHỐ NOTTING HILL ĐƯỢC TỔ CHỨC NHƯ THẾ NÀO?  

 
   Là lễ hội đường phố lớn nhất ở châu Âu, Notting Hill không chỉ là cuộc trình diễn nghệ thuật rực rỡ sắc màu mà còn là một ngày lễ của sự hòa hợp và đoàn kết dân tộc. 
 
 
   Lễ hội Notting Hill bắt đầu từ năm 1964 ở Anh là lễ hội đường phố lớn nhất châu Âu. Đây là dịp để cộng đồng những người Carribean ở Anh tôn vinh văn hóa và truyền thống của riêng họ. Notting Hill diễn ra vào ngày nghỉ của ngân hàng Anh trong tháng 8 (August Bank Holiday weekend). Nó không chỉ là một cuộc trình diễn nghệ thuật rực rỡ mà thực sự là một ngày lễ của sự hòa hợp, đoàn kết xã hội, mang tính nghệ thuật và giàu giá trị nhân văn.
 
Gắn liền với sự ra đời của lễ hội Notting Hill chính là con tàu hơi nước mang tên Empire Windrush đã cập cảng Tilbury ở Essex, vào ngày 22/06/1948.
 
   Empire Windrush trên đường trở về đã ghé vào đất nước Jamaica và Trinidad để đón hàng nghìn người lao động phục vụ cho lực lượng quân đội Anh trong thời gian Thế chiến II, sang Anh tái thiết đất nước này. Trên chuyến tàu đổi đời vượt Đại Tây Dương ấy, cùng với những người Jamaica và Trinidad còn có cả 500 người Carribean mong muốn tới thăm Anh. Và sau nhiều năm, “thế hệ Windrush” ngày ấy cùng với gia đình mình đã trở thành một bộ phận không tách rời của xã hội Anh.
 
  Tàu Windrush trở thành biểu tượng của sự đa dạng văn hóa trong xã hội Anh, biểu tượng cho những cộng đồng nhập cư và làm giàu cho văn hóa đất nước này hàng thế kỷ.
 
  Chính phủ Anh đã cố gắng tổ chức một lễ hội dành riêng cho những người nhập cư, và lễ hội Notting Hill đã ra đời từ đó.

 
  Cội nguồn của lễ hội Notting Hill là những lễ hội Carnivals của người Caribbean vào đầu thế kỷ thứ 19, đặc biệt là từ truyền thống ăn mừng việc bãi bỏ chế độ nô lệ và buôn bán nô lệ ở Trinidad. Trong lễ hội đầu tiên, những ban nhạc vùng Antilles với dụng cụ bằng thùng đựng dầu rỗng (steel band) đã trình diễn trong quán rượu. Và khi ban nhạc diễu hành qua Notting Hill, họ đã lôi kéo theo hàng loạt người da đen cùng đổ ra đường. Và sự  kiện đó càng trở nên sống động hơn khi những người tham gia lễ hội tưởng nhớ đến quê hương họ đã bỏ lại sau lưng khi bước lên tàu Windrush.
 
   Ở Notting Hill, người ta mặc nhại theo trang phục của những ông chủ da trắng. Họ còn dùng bột mì tô trắng mặt mình hoặc đeo những mặt nạ màu trắng. Chính họ đã tạo nên một truyền thống mà vẫn còn được lưu giữ trong những lễ hội ngày nay: truyền thống Mas (Masquerade: hóa trang).
 
 
 
    Notting Hill thường diễn ra trên đường vào ngày thứ bảy với sự tham gia thi thố của các steel band. Ngày Chủ nhật là ngày của trẻ em, dành để trao giải cho những bộ trang phục đẹp nhất. Ngày thứ hai nghỉ lễ ngân hàng (Bank Holiday Monday), đám diễu hành bắt đầu từ đường Great Western, vòng qua Chepstow tới Westbourne Grove và tới Ladbroke Grove. Buổi tối, đoàn xe diễu hành sẽ đi trên đường, mọi người tiếp tục ăn mừng tại các quán bar hay câu lạc bộ đêm.
 
   Những người Carribean còn mang tới lễ hội những nét ẩm thực độc đáo và bổ dưỡng: bánh bao nhỏ, bột cà ri, thịt gà con, và chuối sấy khô... đi kèm theo các loại đồ uống như: bia, rượu rum, rượu pân của người Jamaica.


   Người ta đã tranh cãi rất nhiều về đường đi của đoàn diễu hành, để sao cho có đủ chỗ ở cho những người muốn tham gia vào lễ hội tưng bừng này. Hằng năm có tới nửa triệu người tới thăm Notting Hill trong dịp lễ hội, còn việc chuẩn bị lễ hội thì kéo dài trong suốt cả 12 tháng do những người tình nguyện gọi là Carnivalist tổ chức.
 
  Có thể nói Notting Hill Carnival chính là một món quà văn hóa độc đáo mà chế độ thực dân đã mang lại cho nước Anh. 
 

16 Tháng Mười Hai, 2006, 04:55:54 PM
Reply #8
  • Guest
 
CÁI TÊN BIG BEN XUẤT PHÁT TỪ ĐÂU ?

  Tại sao Big Ben ra đời? Cái tên Big ben xuất phát từ đâu?... Có thể còn nhiều hơn nữa những điều mà bạn chưa biết về tháp đồng hồ nổi tiếng này 
 
Tại sao Big Ben ra đời?
 
Ngày 16/10/1834, một trận pháo đã phá hủy gần như hoàn toàn cung điện Westminster - từ lâu vẫn là trụ sở của chính phủ Anh quốc. Nghị viện Anh quyết định xây dựng lại tòa nhà vào năm 1844, để làm Tòa nhà Quốc hội, và tòa nhà mới phải bao gồm một cái tháp và một chiếc đồng hồ. Sau nhiều tranh cãi về tính khả thi, tháp đồng hồ nổi tiếng nhất nước Anh đã ra đời, rung hồi chuông đầu tiên vào ngày 31/05/1859.
 
Cái tên Big Ben xuất phát từ đâu?
 
 Khi nói đến Big Ben, chúng ta thường liên tưởng ngay đến cả tòa tháp đồng hồ. Nhưng thực tế Big Ben là tên của chiếc chuông nặng gần 13 tấn bên trong tòa nhà có nhiệm vụ đánh chuông cho chiếc đồng hồ.
 
Có nhiều giả thuyết khác nhau liên quan đến nguồn gốc cái tên Big Ben, tuy nhiên, tất cả đều không có chứng cớ xác thực. Giả thuyết được biết đến rộng rãi nhất là chiếc chuông được đặt tên theo ngài Benjamin Hall, chủ tịch hội đồng Bộ lao động, nghị sĩ bang Marylebon, người đã có công trong việc hòa giải mối quan hệ của những kiến trúc sư và kỹ sư trong quá trình xây dựng Big Ben. Benjamin được cả 2 phía trong nghị viện yêu mến. Ông là người hài hước và rất to lớn, thường được mọi người gọi thân mật là Big Ben (ông Ben to lớn).
 
Chuyện kể, sau khi công trình được xây dựng xong, Nghị viện Anh tổ chức một cuộc họp đặc biệt để tìm ra tên gọi cho chiếc chuông khổng lồ bên trong đồng hồ. Tranh cãi diễn ra gay gắt khiến cuộc họp kéo dài và mọi người đều rất mệt mỏi. Đặc biệt là khi ngài Benjamin Hall, bắt đầu lên nói bài diễn thuyết dài dòng, một nghị sĩ ngồi dưới, quá nóng lòng muốn kết thúc cuộc tranh cãi đã nói vọng lên: “Tại sao không đặt tên là Big Ben luôn nhỉ?”
 
Cả Nghị viện lăn ra cười, nhưng không ngờ từ đó, cái tên Big Ben đã đi vào lịch sử.

Cũng có giả thuyết khác cho rằng chiếc chuông được đặt theo Benjamin Caunt, một võ sĩ hạng nặng được yêu thích lúc bấy giờ, tên thân mật là Big Ben.

Điều thú vị về chiếc chuông của đồng hồ Big Ben
 

Chiếc chuông ban đầu nặng tới 16 tấn đã nứt vỡ không thể sửa chữa được vào năm 1856. Trước khi Big Ben ra đời, chiếc chuông lớn nhất ở Anh là chuông Great Peter ở York Minster, nặng chỉ hơn 10 tấn. Chính vì vậy, khi Denison đưa ra thiết kế cho chiếc chuông là 14 tấn thì các nhà đúc chuông đã rất e ngại bỏ thầu công trình này.
 
Cuối cùng, chiếc chuông cũng được làm ra theo yêu cầu của Denison, nhưng hơi quá cỡ: 16 tấn. Nó đã nhanh chóng bị nứt vỡ.

Sau đó, chiếc chuông mới được đặt hàng đúc tại xưởng đúc White Chapel. Phải mất gần một tuần người ta mới đập vỡ hết cái chuông cũ. Và phải cần tới 3 lò luyện để đun chảy số kim loại từ chiếc chuông cũ phục vụ cho việc đúc chuông mới. Chiếc chuông mới nặng 13 tấn.
 
Làm thế nào để đảm bảo tính chính xác cho chiếc đồng hồ?
 
 
Nếu để chiếc Big Ben tự hoạt động, nó sẽ sai lệch dần dần. Vì thế, các kỹ sư phải sử dụng những đồng xu penny thêm vào hay bớt ra khỏi con lắc để điều chỉnh độ chính xác. Hệ thống này tỏ ra rất hiệu quả trong suốt thời gian hoạt động của Big Ben. Thậm chí cho tới ngày hôm nay, những đồng xu cổ không còn giá trị lưu hành nữa (từ sau quyết định của chính phủ Anh vào năm 1971), nhưng chúng vẫn được sử dụng để điều chỉnh giờ cho Big Ben.
 
Ban đầu, thời gian chỉ trên đồng hồ Big Ben phải được báo cáo bằng điện tín tới đài quan sát Greenwich, để đảm bảo luôn luôn chính xác với giờ của Đài quan sát hoàng gia này. Hàng giờ, đồng hồ Big Ben nhận được tín hiệu từ đài quan sát và người điều khiển trong phòng điều khiển đồng hồ (clockroom) sẽ ghi chép lại và sửa chữa những sai lệch nếu có.

Theo báo cáo của hội thiên văn học Hoàng gia Anh vào năm đầu tiên, “chiếc đồng hồ chạy chính xác tới mức chỉ sai lệch vài giây trong vòng một tuần”.

Tuy nhiên, hiện nay đường dây điện tín đặc biệt đã bị Luftwaffe phá hủy trong chiến tranh thế giới thứ 2. Người ta cho rằng không xứng đáng phải bỏ ra một số tiền lớn để khôi phục lại đường dây này bởi vì sau 75 năm hoạt động dựa trên sự đối chiếu với Greenwich hàng ngày, độ chính xác của chiếc đồng hồ cũng đã thể hiện rõ. 
 
 

16 Tháng Mười Hai, 2006, 05:08:08 PM
Reply #9
  • Guest
LIÊN HIỆP VƯƠNG QUỐC ANH VÀ BẮC AILEN.

 

.- Giới thiệu chung:
Thủ đô: London

Địa lý: Anh là một đảo quốc lớn nhất châu Âu, bao gồm 4 Xứ (England, Scotland, Wales và Northern Ireland) nằm ở phía Tây châu Âu, trong biển Đại Tây Dương. Đất nước bao gồm đảo lớn nhất là Đảo Anh (Great Britain) gồm các Xứ England, Scotland và Wales. Xung quanh Đảo Anh có 2 hòn đảo lớn nữa là The Channel Islands và the Isle of Man không thuộc nước Anh, song có quan hệ đặc biệt với nước Anh. Đảo Channel Island trước đây thuộc Công quốc Normandy vào thế kỷ 10 và 11, sau đó thuộc Anh vào 1204. Đảo Isle of Man trước đây thuộc Na Uy, sau đó Anh mua lại năm 1765. Cả hai đảo này, Anh phụ trách lĩnh vực đối ngoại và quốc phòng, còn họ có các chế độ quản lý xã hội riêng. Hai đảo này cũng không nằm trong Liên hiệp châu Âu, song hưởng quy chế tự do thương mại.

Diện tích: 243.000 km2

Khí hậu Anh có khí hậu biển thất thường, nhưng nhìn chung khí hậu ôn hoà với nhiệt độ trung bình ít khi quá 32 độ C và dưới -10 độ C. Mùa Đông/Xuân (tháng 2 đến tháng 3) gọi là mùa khô, còn mùa Thu/đông vào tháng 10 đến tháng 1 là mùa mưa, ẩm. Các tháng 5, 6 và 7 có nhiều nắng nhất, còn các tháng 11,12 và giêng ít nắng nhất.

Dân số: 59,756 triệu người (2000)

Tôn giáo: Đa số theo đạo Tin Lành/Anh Giáo

Ngôn ngữ: Tiếng Anh

Lập quốc Anh Quốc được thành lập năm 1801, bao gồm Anh và cả Ai len (được gọi là The United Kingdom of Great Britain and Ireland) sau đó Ai Len được tách ra năm 1922 thành Cộng hoà Ai Len còn Bắc Ai Len vẫn nằm trong Liên hiệp, nên ngày nay gọi là Liên hiệp Vương quốc Anh và Bắc Ai Len.

Quốc khánh: 11/6 kỷ niệm chính thức ngày sinh Nữ Hoàng Elizabeth II

Lịch sử Liên hiệp Vương quốc Anh bao gồm 4 xứ: Anh (England, diện tích 130,473 km2, dân số 49,284,242 người), Xứ Gan (Wales, 2,921 triệu dân) , Xcốt-len (Scotland, 5,128 triệu dân-đến 6/1996) và Bắc Ai-len (Northern Ireland, 1,7 triệu dân) mỗi nước có lịch sử và văn hoá riêng. Khi nói đến Great Britain bao gồm 3 Xứ England, Scotland và Wales, khi đề cập Britain thì bao gồm cả 4 Xứ.

Các mốc chính trong lịch sử:

43-409 bị người La Mã chiếm đóng

450 người Bắc Âu xâm chiếm và hình thành các Vương quốc Anglo-Saxon.

597 bắt đầu sự xâm nhập của Thiên Chúa giáo.

789 bắt đầu các cuộc tấn công của người Viking.

1017-42  triều đại của người Viking gốc Đan Mạch.

1066 Người Normen xâm chiếm, du nhập tiếng Pháp vào giới quí tộc Anh.

1337 Cuộc chiến tranh trăm năm giữa Anh và Pháp bắt đầu.

1547 Đạo Tin Lành trở thành Quốc đạo ở Anh.

1707 Đạo luật hợp nhất Anh và Xcốt-len .

1760-1830 Cách mạng Công nghiệp ở Anh.

1801 Đạo luật hợp nhất Anh và Bắc Ai-len.

1973 Vương quốc Anh gia nhập EEC (nay là Liên hiệp châu Âu-EU)

Kinh tế

Kinh tế Anh chủ yếu dựa vào khu vực kinh tế tư nhân (chiếm 80% sản lượng và 75% lao động). Chính sách kinh tế là tự do hoá thị trường, khuyến khích hoạt động kinh doanh thông qua các biện pháp như tư nhân hoá và cải cách thuế, duy trì tăng trưởng trên cơ sở thúc đẩy xuất khẩu và đầu tư . Anh đứng thứ 4 thế giới về GDP (sau Mỹ, Nhật , Đức), đứng thứ 5 về thương mại quốc tế (5,4%) và thứ 3 về dịch vụ(chiếm 6,8%). Một số kết quả khả quan trong phát triển kinh tế : duy trì được tốc độ tăng trưởng tương đối cao so với các nước EU, thất nghiệp giảm mạnh, lạm phát thấp….Thương mại của Anh luôn đóng vai trò quan trọng của nền kinh tế, đứng thứ 4 về xuất khẩu và dịch vụ của thế giới, đạt 5,1% thương mại thế giới.

Chính trị

 * Thể chế chính trị:

- Theo chế độ quân chủ lập hiến, Nguyên thủ quốc gia hiện nay là Nữ Hoàng Elizabeth II, đồng thời là Nguyên thủ quốc gia của nhiều nước trong Khối Thịnh vượng chung do Anh đứng đầu.

- Quốc hội Anh có 2 Viện, Hạ viện gọi là House of Commons và Thượng viện là House of Lords. Nền chính trị là dân chủ nghị viện đa đảng, luôn luôn do hai Đảng lớn là Đảng Bảo thủ và Công Đảng thay nhau cầm quyền từ 150 năm nay;

 * Các đảng phái chính trị chính:

+ Công Đảng: Ra đời cuối thế kỷ 19 (năm 1900), hiện chiếm 418/659 ghế Hạ Viện, tăng 146 so với bầu cử 4/1993.

+ Đảng Bảo thủ: Ra đời từ thế kỷ 18, hiện chiếm 165/659 ghế Hạ Viện, giảm 178 ghế so 1992.

+ Đảng Dân chủ Tự do: mới thành lập năm 1988, hiện chiếm 46/659 ghế, tăng 28 ghế so tuyển cử 1992.

Từ năm 1945, hai đảng Bảo thủ và Công Đảng thay nhau giành đa số trong quốc hội, đã có 8 Chính phủ của đảng Bảo thủ và 8 Chính phủ Công Đảng.

Ngoài ra còn các đảng mang tính chất địa phương như đảng Plaid Cymru ở Xứ Uên, đảng Quốc gia Scốt ở Scotland, đảng Liên hiệp Ulster ở Bắc Ai-len...

 * Chính sách Đối ngoại:

Trong quá khứ, Anh là đế quốc có nhiều thuộc địa, hiện Anh vẫn là nước đứng đầu khối Thịnh vượng chung gồm 48 nước và còn nhiều ảnh hưởng đến các nước thuộc địa, phụ thuộc cũ. Anh dựa vào Mỹ và lệ thuộc Mỹ về nhiều mặt, nhất là chính trị quốc tế. Anh là thành viên quan trọng trong khối NATO, thành viên trong EU. Anh có quan hệ ngoại giao với 165 nước. Vị trí của Anh là "cường quốc thương mại và nằm giữa hệ thống các liên minh như Liên hiệp châu Âu, NATO, LHQ, Khối Thịnh vương chung và G8, đồng thời tiếp tục hợp tác chặt chẽ với hai bờ Đại tây dương nhằm xây dựng một châu Âu ổn định hơn, an toàn hơn.

Anh đang đẩy mạnh quan hệ với các nước ASEAN và châu Á. Đây là khu vực Anh có nhu cầu củng cố vai trò và vị trí của mình tại các thuộc địa cũ và các nước này còn bị ảnh hưởng nhiều về chính trị, kinh tế và văn hóa của Anh.


17 Tháng Mười Hai, 2006, 10:37:16 AM
Reply #10
  • CTV KXO
  • Thành viên OlympiaVN
  • **
  • Posts: 732
  • Điểm bài viết: 12
  • 王 雨 微
"Phù thủy" Harry Potter - triệu phú trẻ nhất nước Anh

Thành công vang dội của loạt phim ăn khách Harry Potter đã giúp "cậu bé phù thủy" Daniel Radcliffe trở thành người trẻ nhất có mặt trong bảng xếp hạng những người giàu nhất Anh quốc.



Hiện, Daniel Radcliffe sở hữu một tài sản kếch xù: 14 triệu bảng Anh. Năm nay, cậu mới 17 tuổi.

Đứng đầu danh sách này là ông trùm sắt thép Lakshmi Mittal với 13,2 tỉ bảng. Theo sau Lakshmi là vị chủ nhân của Chelsea FC (câu lạc bộ dành cho những người hâm mộ đội bóng đá Chelsea) Roman Abramovich. Chỉ trong vòng một năm (2005), số tài sản của Roman đã tăng lên con số 3 tỉ bảng.

Thành viên của ban nhạc Beatles huyền thoại Paul McCartney "khiêm tốn" góp mặt với 200 triệu bảng. Sau vụ ly hôn với người mẫu Heather Mills, tài sản của Paul chỉ còn lại 200 triệu thay vì 825 triệu bảng.

Tiếp theo danh sách là cặp vợ chồng nổi tiếng David và Victoria Beckham với tài sản chung lên đến 87 triệu bảng.

Mặc dù "đốt" khá nhiều tiền qua những cuộc vui thâu đêm suốt sáng, nhưng Wayne Rooney và vị hôn thê Coleen McLoughlin cũng chứng tỏ họ là những nhà kinh doanh tài ba khi phát triển vốn liếng của họ từ 6 triệu lên đến 20 triệu bảng.

Nữ hoàng Anh tụt xuống vị trí thứ 15 trong bảng xếp hạng 100 phụ nữ giàu nhất Anh quốc. Giữ vị trí quán quân trong bảng xếp hạng này là nữ văn sĩ JK Rowling - tác giả của loạt truyện Harry Potter - với 4,9 tỉ bảng.

P.T (China Daily)

17 Tháng Mười Hai, 2006, 10:42:11 AM
Reply #11
  • CTV KXO
  • Thành viên OlympiaVN
  • **
  • Posts: 732
  • Điểm bài viết: 12
  • 王 雨 微
Học tập và làm việc ở Anh

Văn hóa Anh:

Ai cũng biết rằng nước Anh rất phong phú về văn hóa và lịch sử. Có thể bạn đã nghe nói tới các nhà hát nổi tiếng ở Luân đôn, Nhà hát Opera Hoàng gia, phòng trưng bày quốc gia và rất nhiều nơi khác. Bạn có biết không, mọi thành phố ở Anh đều là một trung tâm văn hóa.

Mỗi thành phố lớn ở Anh đểu có các nhà hát Opera, bảo tàng, nhà trưng bày nghệ thuật được cả thế giới biết đến - Bảo tàng Hoàng gia Scotland ở Edinburgh, bảo tàng Ulster ở Belfast và trường đấu Cardiff.

Nước Anh là một trong những nơi an toàn nhất và hiếu khách nhất trên thế giới. Sinh viên nước ngoài đăng ký vào khóa học kéo dài trên sáu tháng sẽ được hưởng chăm sóc y tế miễn phí theo chế độ y tế Anh (NHS).

Tín ngưỡng của bạn sẽ được tôn trọng và tạo điều kiện. ở các thành phố và thị trấn dù lớn hay nhỏ, bạn sẽ tìm thấy cộng đồng những người có cùng tôn giáo với bạn và nơi bạn có thể thờ phụng.

Nước Anh là một cộng đồng đa văn hóa, đón tiếp người dân từ mọi sắc tộc, tín ngưỡng. Những người từ nơi khác đến sẽ không có cảm giác lạc lõng trên đường phố của Anh, ngoài ra còn có các nhà hàng phục vụ mọi món ăn trên thế giới.

Thời tiết Anh

Người dân Anh, như người ta thường nói luôn nói về thời tiết. Có lẽ đúng là như vậy. Khí hậu Anh rất đa dạng, từ tuyết rơi đến nắng ấm rực rỡ. Tuy nhiên, trời cũng rất hiếm khi nóng quá hay lạnh quá.

Giao thông trong nước Anh

Nước Anh đan xuyên nhau bởi các đường tàu hỏa và đường bộ.

Ðường tàu hỏa: Các dịch vụ tàu hỏa trong thành phố của Anh có thể sánh với bất cứ nước nào trên thế giới. Trừ những   vùng nông thôn, chỉ cách vài dặm lại có ga xe lửa.

Do đi xe lửa rất tiện lợi, và do nước Anh là một nước nhỏ với dân số đông đúc, có thể bạn sẽ cực kỳ ngạc nhiên về tốc độ của nó. Vé xe lửa có thể có giá trị tới một năm và được giảm giá cho loại vé hạng trung bình.

Xe buýt: đi xe buýt thường rẻ hơn đi bằng xe lửa, nhưng thường mất thời gian hơn một chút. Xe tốc hành bán thẻ cho sinh viên từ 16 đến 25 tuổi, có giảm giá trong thời hạn một năm.

Máy bay: Ði lại bằng máy bay thường thích hợp cho những chuyến đi xa, nhưng sẽ không cần thiết nếu bay từ Luân đôn đến Bristol hay Birmingham, nhưng cũng đáng cân nhắc nếu bạn muốn đi từ Luân đôn đến Glasgow hoặc Edinburgh.

Ðể được giảm tiền vé, bạn cần có thẻ sinh viên nước ngoài (ISIC). Mẫu đơn có thể lấy ở Hội Sinh viên hoặc các cơ quan phụ trách vấn đề giao thông đi lại cho sinh viên.






28 Tháng Mười Hai, 2006, 04:07:40 AM
Reply #12
  • Cựu thành viên BĐH
  • ***
  • Posts: 329
  • Điểm bài viết: 2
  • EGO Superboy
Vương quốc Anh - xứ sở của thân thiện, lòng mến khách và môi trường sư phạm .


Tháng 9/2003. Bước xuống sân bay Manchester, muốn gọi điện thoại cho một chị bạn ra đón nhưng tôi loay hoay không biết làm thế nào với đống hành lý và trong tay lại chẳng có đồng tiền xu nào (vì điện thoại công cộng tự động chỉ chấp nhận tiền mệnh giá nhỏ trong khi ở Việt Nam ngân hàng chỉ bán các đồng tiền với mệnh giá lớn).

Không ngờ một anh thanh niên nhìn thấy tôi luống ca luống cuống anh hỏi tôi có cần giúp đỡ gì không. “Tôi là sinh viên Việt Nam lần đầu tiên sang Anh học. Tôi muốn gọi điện thoại cho một người bạn nhưng không biết làm sao”. Thế là anh nhiệt tình dẫn tôi đến quầy điện thoại tự động và bỏ vào 1 xu 20p còn tặng tôi thêm 1 xu bảo khi nào có dấu hiệu báo hết tiền phải bỏ thêm tiền vào để tiếp tục cuộc gọi. Có thể đối với tôi sau này và có thể đối với bạn đây là số tiền quá nhỏ, nhưng đối với tôi 2 đồng xu ấy lúc bấy giờ lại quá lớn. Tôi cảm thấy an tâm hơn khi mình đã chọn một đất nước với những con người thật thân thiện.

Tháng 4/2004. Tôi và Suki - cô bạn cùng lớp người Trung quốc đăng ký tham dự chương trình dành cho sinh viên quốc tế giao lưu với các gia đình người Anh bản xứ vào hai ngày nghỉ cuối tuần.  Sandra (người vợ), John (người chồng) và Patrick (người con) không khỏi làm chúng tôi xúc động trước những tình cảm nồng nhiệt. Chúng tôi có cảm giác như được trở về nhà, được sống bên cạnh người thân yêu, tưởng như mình đã quen họ từ lâu lắm rồi.

Chiều thứ bảy khi vừa tới nơi, Sandra đón và đưa chúng tôi đi thăm quan vùng Tewkesbury, một vùng yên bình xanh ngắt với con sông Severn Ham. Trong khi Sandra chuẩn bị bữa ăn tối, John và Patrick dẫn chúng tôi đi thăm thị trấn tuyệt đẹp của nước Anh với thảm cỏ xanh mượt bên dòng sông hiền hoà. Sáng chủ nhật, gia đình đưa chúng tôi đến vùng Straford - quê hương của Shakespeare. Thật bất ngờ hôm ấy trùng với ngày kỷ niệm sinh nhật của đại thi hào thế giới Shakespeare nên chúng tôi được dịp tận mắt chứng kiến cảnh sinh hoạt lễ hội văn hoá đặc thù của xứ sở thơ ca này. Các đội văn nghệ đứng hát trên đường phố; trên bãi cỏ vài chú nhạc công thổi kèn, đánh đàn; các tốp múa cùng nhau nhảy bên dòng sông Avon. Chưa bao giờ tôi cảm thấy nước Anh gần gũi và đáng yêu như vậy. Thật là khoảng thời gian đẹp để chúng tôi khám phá con người và một phần nước Anh.

Tháng 8/2004. Đây là giai đoạn chúng tôi phải hoàn thành luận văn cuối khoá. Tôi chọn đề tài viết về Việt Nam. Giáo sư hướng dẫn tôi là một giáo sư chuyên ngành về kinh tế phát triển. Ông là một người thầy rất nghiêm khắc, luôn hướng tôi phải hoàn thành thật tốt bài luận văn của mình. Khi công việc thu thập số liệu gặp nhiều khó khăn, tôi tưởng chừng như không thể tiếp tục thực hiện đề tài theo hướng mình đã chọn. Tôi đã xin thầy cho tôi được chuyển hướng đề tài khác. Thầy nghiêm nghị bảo tôi "Em không nên đầu hàng quá sớm trước khi chưa thật sự cố gắng hết sức. Hãy tin vào những gì em đã làm là không vô ích". Và tôi đã vững tin hơn trước quyết định hết sức khó khăn lúc bấy giờ - tiếp tục thực hiện đề tài đã chọn. Chỉ đến khi tôi hoàn tất đề tài, thầy mới mỉm cười khuyến khích "Đề tài em chọn khá thú vị. Tuy nhiên, nếu em đào sâu hơn một chút, đây có thể trở thành một bài nghiên cứu tốt". Tôi hiểu, kiến thức là biển cả mênh mông mà chỉ có sự say mê và không ngừng học hỏi mới có thể giúp ta tự tin vào những gì ta đã học và thu lượm được. Thầy đã khơi gợi hướng phấn đấu học tập không ngừng nghỉ trong tôi.

Tháng 11/2004. Tôi về Việt Nam tiếp tục với công việc của mình. Hành trang trong tay giờ đây đã lớn hơn rất nhiều với những tình cảm nhận được sau một năm du học. Tôi hiểu rằng mình đã có một khoảng thời gian đầy ý nghĩa, nhiều kỷ niệm tại xứ sở sương mù - nơi có những trái tim hồng giúp tôi tự tin hơn vào cuộc sống, thân thiện hơn với những người xung quanh.

Hoang Thi Hoa
 

20 Tháng Mười, 2007, 07:39:51 PM
Reply #13
  • Cựu thành viên BĐH
  • ***
  • Posts: 1449
  • Điểm bài viết: 30
  • Cô Tiên Xanh - Phong Thần Hội
Quote
Các mốc chính trong lịch sử:

43-409 bị người La Mã chiếm đóng

450 người Bắc Âu xâm chiếm và hình thành các Vương quốc Anglo-Saxon.

597 bắt đầu sự xâm nhập của Thiên Chúa giáo.

789 bắt đầu các cuộc tấn công của người Viking.

1017-42  triều đại của người Viking gốc Đan Mạch.

1066 Người Normen xâm chiếm, du nhập tiếng Pháp vào giới quí tộc Anh.

1337 Cuộc chiến tranh trăm năm giữa Anh và Pháp bắt đầu.

1547 Đạo Tin Lành trở thành Quốc đạo ở Anh.

1707 Đạo luật hợp nhất Anh và Xcốt-len .

1760-1830 Cách mạng Công nghiệp ở Anh.

1801 Đạo luật hợp nhất Anh và Bắc Ai-len.

1973 Vương quốc Anh gia nhập EEC (nay là Liên hiệp châu Âu-EU)

Thật ra người Anglo-Sacxon đã bắt đầu tiến vào vương quốc Anh (UK) từ năm 410 và thời kỳ của người Anglo-Sacxon là đến năm 1066. Ban đầu, người Anglo-Sacxon được mời đến để giúp người Celtic chống lại sự xâm lược của người Roman (tức La Mã ấy), và người Anglo-Sacxon chỉ có một vùng đất nhỏ nhỏ thôi. Tuy nhiên, sau đó, họ nổi dậy và bắt đầu tiến sâu vào đất liền, hình thành nên vương quốc của Anglo-Sacxon.

Còn người Viking, bản chất của họ là cướp biển, tuy nhiên họ cũng là những thương gia giỏi được thừa nhận. Giai đoạn của người Viking có mặt ở Anh là từ năm 800-1050, còn gọi là người Danes. Người Viking và người Anglo-Sacxon đánh nhau liên miên à, nhưng người Viking vẫn thua bởi phía Anglo-Sacxon có ông vua Alfred giỏi quá, ông này cũng là người đầu tiên nghĩ ra hình thức... thị trấn phòng thủ (fortified town, gọi chung là BURHS), và phát triển nó vừa là trung tâm chính trị, vừa đẩy mạnh kinh tế ^^

Thang thời gian của các dạng người ở Anh như sau:
- 700 BC - 43 AD: người Celts (người bản địa)
- 43AD- 410 AD: người Romans (La Mã)
- 410 AD - 1066 AD: người Anglo - Sacxons (vốn là những bộ tộc người Đức)
- 800 AD - 1050 AD: người Viking (từ vùng Scandinavi qua)
- 1066 AD trở đi: người Normans (từ vùng Normandy)


Trong số những người này thì chỉ có người Romans được đánh giá là người tiến bộ, còn lại nói chung là... man rợ  :D Bằng chứng là khi Anglo Sacxon xây dựng đất nước, họ quyết không chịu ở trong nhà của Romans bởi chẳng thèm ở trong mấy cái thứ bằng đá. Họ bỏ hoang, đập bỏ, sống trong những thôn xóm nhà tranh vách lá ^^ (nhà của họ lợp bằng tranh, cỏ hoặc đá cuội), rất bẩn :D Còn người Romans đi đến đâu lát đường đến đó. Ngặt nỗi người Anglo-Sacxon lại ảnh hưởng đến người Anh bây giờ nhất, nhà của người Anh thường nhỏ nhỏ gọn gọn, không chơi nhà lầu ^^, thường 1 lầu 1 trệt, xung quanh là vườn tược, ao hồ, gần gũi thiên nhiên.

Có câu hỏi đặt ra: thế hiện giờ người Anh thực chất là người gì?, có ai trả lời được không ^^

Vì tớ đang học về văn hóa Anh, có nghiên cứu về nó, nên hôm sau tớ sẽ post một số thứ mà tớ đã nghiên cứu được cho mọi người xem, hình ảnh tuyệt đẹp ^^, chắc chắn dễ hiểu dễ nhớ :)




02 Tháng Một, 2008, 08:41:38 PM
Reply #14
  • Cựu thành viên BĐH
  • ***
  • Posts: 1449
  • Điểm bài viết: 30
  • Cô Tiên Xanh - Phong Thần Hội
- Năm 43 sau CN, người La Mã đến nước Anh, họ tiến về phía Bắc, xây dựng một mạng lưới những con đường mà ngày nay vẫn còn sử dụng. Họ tiến vào Scotland, xây dựng nên bức tường Hadrians nhằm kiểm soát vùng biên giới. Khoảng năm 300 sau CN, đế quốc La Mã bị các bộ lạc man rợ của miền Trung châu Âu tấn công, buộc họ rút khỏi nước Anh đã đến ứng chiến. Miền Bắc nước Anh bị người Scot và Pict tấn công.

- 410-1066: Năm 410, người La Mã ra đi. Để đối phó với các cuộc tấn công của bọn cướp biển từ vùng lục địa (tức bọn Viking), người Pict và Scot phải đem lính đánh thuê từ châu Âu sang, đó là người Anglo-Sacxon đến từ miền Bắc nước Đức. Tuy nhiên, người Anglo-Sacxon mạnh lên, dần xâm chiếm về phía Bắc, đẩy người Xentơ bản xứ đến mép của địa phận Anh Quốc. Nước Anh La Mã được thay thế bằng nước Anh Anglo-Sacxon, với người Xentơ còn lại ở Cornwall, Wales và Scotland. Những khu vực Anglo-Sacxon cuối cùng kết hợp thành các vương quốc, đến năm 850 sau CN, đất nước có 3 vương quốc: Mercia, Northumbria và Wessex, vừa cạnh tranh nhau vừa chống lại bọn Viking. Tuy nhiên, cuối cùng chỉ còn mỗi Wessex chống được Viking. Người Viking tấn công Wessex năm 878, vua Sacxon là Alfred chạy đến vùng Somerset. Dù vậy, sau này, Alfred vẫn đánh bại được bọn Viking.

- Năm 955, cháu của Alfred là Eadred cai quản nước Anh thống nhất.

- Harold, bá tước mạnh nhất vùng East Anglia, kiểm soát được Wessex, gây nên sự tức tối trong lòng bá tước William. Khi Edward qua đời năm 1066 mà không có con trai nối ngôi, Harold lên ngôi. Lúc đó, người Viking tìm thấy cơ hội quay trở lại nước Anh, đặt quân đội tại Yorkshire năm 1066. Harold ứng phó với Viking do Harald (Na Uy) lãnh đạo. Ông đánh bại được Harald nhưng William của Normandy đã đổ bộ lên miền Nam nước Anh. Trong 13 ngày, Harold đưa quân từ Yorkshire đến Sussex, nơi người Norman đóng. Người Norman giết chết Harold, William lên ngôi với danh hiệu William I ở London vào Giáng Sinh năm 1066. Trong thời kỳ William I cai trị, hai lâu đài nổi tiếng là Warwick và Windsor đã được xây dựng.

- Năm 1087, William qua đời....

________________________

- Năm 1509, Henry VIII lên ngôi,2 con gái là Mary & Elizabeth cùng một con trai là Edward. Henry vì muốn ly hôn nhưng bị giáo hoàng từ chối, ông giải tán nhà thờ Thiên Chúa giáo, xây dựng nhà thờ Anh giáo (tức là ông này bỏ đạo Thiên Chúa, chuyển sang Anh giáo).

- Sau khi Henry VIII mất, Edward kế vị nhưng làm vua không lâu do chết trẻ.

- Mary lên ngôi, được gọi là Queen Mary I. Bà quay trở lại Thiên Chúa giáo do có ông chồng người Tây Ban Nha cũng theo Thiên Chúa giáo. Khi Mary mất, em gái bà là Elizabeth thay thế ngôi vị.

- Elizabeth làm nữ hoàng phải đối mặt với khá nhiều khó khăn, chẳng hạn như cuộc chiến với TBN, phản loạn nữ hoàng Mary xứ Scotland -> bà này khác Queen Mary nhé, bà này bị Elizabeth xử tử nè  :P . Khi Elizabeth mất, bà ta chọn James Stuart - vua Scotland - con trai bà Mary xứ Scot - lên làm vua, trở thành King James I. Elizabeth theo Protestian (Tin Lành)  :)

- James I hơi bị... nhu nhược :D , ông này với Parliament hay có mâu thuẫn trong các chính sách cai trị, nhưng ông không muốn phật lòng họ, bởi Parliament có vai trò... cung cấp tiền  :D/ , cho nên ông hay trì hoãn và lơ đi, không giải quyết cho xong vấn đề -> nguyên nhân sâu xa cho nội chiến nước Anh. Ông James I theo Protestian (tức đạo Tin Lành)

- James I mất, Charles I lên làm vua. Ông Charles I có tài thì có, nhưng bởi ông ấy khiếm khuyết cơ thể từ nhỏ cho nên cứ bị ám ảnh, dần dần hình thành cái tính bảo thủ, cố chấp. Ông này khoái chiến tranh lắm, đọc tài liệu thấy ổng cứ củng cố quân sự, mà muốn chiến tranh thì phải có tiền  :-j -> nhờ vả Quốc hội, quốc hội không chịu cho nhiều -> có ý lơ là ý kiến của Quốc hội, tự động đánh thuế -> ảnh hưởng quyền lợi Quốc hội (quyền đánh thuế là của họ mà  :-? ) -> mâu thuẫn càng lúc càng nhiều. Đã vậy ông này mơ mộng thống nhất tôn giáo của UK, cứ nhất mực để Thiên Chúa giáo trở thành quốc giáo, gây nên bất bình cho dân Scotland (người Scotland theo đạo Tin lành) -> đánh nhau giữa 3,4 thế lực-> nội chiến nước Anh (English Civil War)

- Trận chíên chính tại Edgehill 1642. Cromwell bắt được Charles I và xử tử ông năm 1649. Nền quân chủ bị lật đổ. Cromwell đứng đầu Quốc hội, hình thành nên chế độ quân chủ cộng hòa, cũng là thời kỳ độc tài duy nhất trong lịch sử Anh quốc. Ông này cầm quyền không lâu thì chết (1658), con ông là Richard lên thế, nhưng không có tài nên bị lật đổ. Thế là người ta mời Charles II phục hồi ngai vị năm 1660.

- Charles II lên ngôi chưa được bao lâu thì nước Anh phải chịu một trận đại dịch năm 1665. Ông không có con kế vị nên cho người em theo đạo Thiên Chúa là James II lên ngôi năm 1685. Con gái ông là Mary (nhiều Mary quá  :-S ) lấy William -> đưa quân vào Anh -> James trốn sang Ireland.

- 1702, đứa con gái nhỏ của James II là Anne theo đạo Tin lành, lên ngôi. Tướng Churchill lừng danh xuất hiện tại thời đại này, vì ông là chồng của một người bạn thân thiết của Anne từ thuở bé
« Last Edit: 04 Tháng Một, 2008, 12:21:39 AM by dok »