Please login or register.

Login with username, password and session length

Author Topic: Thơ bố mẹ yêu!  (Read 11914 times)

28 Tháng Mười Một, 2009, 09:04:33 AM
  • Đại sứ OlympiaVN
  • ***
  • Posts: 174
  • Điểm bài viết: 12
  • Hãy để cuộc đời cuốn em đi....
Hôm qua, đọc tờ báo gặp mấy câu thơ hay về bố mẹ yêu. Cảm xúc dâng lên, nhớ bố mẹ vô cùng. Tớ lập cái topic này để gửi những vần thơ hay nhất cho bố mẹ của chúng ta. Ai có sưu tầm nào hay, những bài sáng tác nào mới về bố mẹ, hãy cùng viết vào đây nhé! Rồi một ngày trọ xa nhà bất kỳ ai trong chúng ta đọc những vần thơ này sẽ nhớ về đấng sinh thành với những cảm xúc khó tả, những lời biết ơn chân thành. Chào đón topic này nhá.  :D. À, khi post thơ lên, mọi người ghi xuất xứ là tự sáng tác hay sưu tầm ở đâu nhá. :)) :))
Mở màn sẽ là những câu thơ khiến tớ lập topic này:
Cho mẹ:
             Hừng đông nặng trĩu đôi quang gánh
             Cát lún chênh vênh bước chợ xa
             Thương dáng mẹ hiền thương bến lạnh
             Trời nghiêng đất võng mắt con nhoà.
Cho bố:
             Cha vác biển còng lưng về phía biển
             Chiều cõng mây xé nắng rẽ vào chiều
             Thương con cún vẫn bền lòng theo chủ
             Chia tháng ngày đè nặng dáng cha yêu.
                             (Tớ đọc được trên tạp chí THT 602)

28 Tháng Mười Hai, 2009, 10:56:14 PM
Reply #1
  • OLYMPIAN
  • **
  • Posts: 10
  • Điểm bài viết: 2
  • Phạm Thị Hồng Ngân
    • Blog
Còn đây là những bài thơ tớ thích viết về cha mẹ!
Mở đầu là những bài thơ viết về mẹ củe nhà thơ Chế Lan Viên:
                                   MẸ
                  Xa mẹ mười năm đi khắp nước
                  Trăm quê chưa dễ thực quê nhà
                  Sáng nay mới thực về quê nhỉ
                  Bóng mẹ già ai giống mẹ ta?
                               
                                GỐC NHÃN CAO
                  Gốc nhãn vườn xưa cao, khó hái
                  Tám mươi, nay mẹ hẳn lưng còng
                   Chắp đường Nam Bắc con thăm mẹ
                   Hái một chùm ngon, dâng mẹ ăn.
                               
                                CANH CÁ TRÀU
                   Canh cá tràu mẹ thường hay nấu khế
                   Khế trong vườn thêm một tý rau thơm
                   Ừ, thế đó mà một đời xa cách mẹ
                   Ba mươi năm trở lại nhà, nước mắt xuống mâm cơm!

                                 CON CÒ
                 I
                 Con còn bế trên tay
                 Con chưa biết con cò
                 Nhưng trong lời mẹ hát
                 Có cánh cò đang bay:
                 "Con cò bay la
                  Con cò bay lả
                  Con cò Cổng Phủ
                  Con cò Đồng Đăng..."
                  Cò một mình, cò phải kiếm lấy ăn
                  Con có mẹ, con chơi rồi lại ngủ
                  "Con cò ăn đêm
                  Con cò xa tổ
                  Cò gặp cành mềm
                  Cò sợ xáo măng..."
                  Ngủ yên, ngủ yên, cò ơi, chớ sợ
                  Cành có mềm, mẹ đã sẵn tay nâng
                  Trong lời ru của mẹ thấm hơi xuân
                  Con chưa biết con cò con vạc
                  Con chưa biết những cành mềm mẹ hát
                  Sữa mẹ nhiều, con ngủ chẳng phân vân

                 II
                  Ngủ yên, ngủ yên, ngủ yên
                  Cho cò trắng đến làm quen
                  Cò đứng ở quanh nôi
                  Rồi cò vào trong tổ
                  Con ngủ yên thì cò cũng ngủ
                  Cánh của cò, hai đứa đắp chung đôi
                  Mai khôn lớn, con theo cò đi học
                  Cánh trắng cò bay theo gót đôi chân
                  Lớn lên, lớn lên, lớn lên...
                  Con làm gì?
                  Con làm thi sĩ
                  Cánh cò trắng lại bay hoài không nghỉ
                  Trước hiên nhà
                   Và trong hơi mát câu văn

                  III
                   Dù ở gần con
                   Dù ở xa con
                   Lên rừng xuống bể
                   Cò sẽ tìm con
                   Cò mãi yêu con
                   Con dù lớn vẫn là con của mẹ
                   Đi hết đời, lòng mẹ vẫn theo con
                   À ơi!
                   Một con cò thôi
                   Con cò mẹ hát
                   Cũng là cuộc đời
                   Vỗ cánh qua nôi
                   Ngủ đi, ngủ đi!
                   Cho cánh cò, cánh vạc
                   Cho cả sắc trời
                   Đến hát
                   Quanh nôi
Bên cạnh những vần thơ dạt dào cảm xúc về mẹ là những tình cảm thiết tha nhất dành cho cha:
                     
                                      LỤC BÁT VỀ CHA
                   
                   Cánh cò cõng nắng qua sông
                   Chở luôn nước mắt cay nồng của cha
                   Cha là một dãi ngân hà
                   Con là giọt nước sinh ra từ nguồn.

                   Quê nghèo mưa nắng trào tuôn
                   Câu thơ cha dệt từ muôn thăng trầm
                   Thương con cha ráng sức ngâm
                    Khổ đau hạnh phúc nảy mầm thành hoa.

                   Lúa xanh xanh mướt đồng xa
                   Dáng quê hoà với dáng cha hao gầy
                   Cánh diều con lướt trời mây
                   Chở câu lục bát hao gầy tình cha.
                                 (Thích Nhuận Hạnh)     

                                    CHỦ NHẬT CỦA BA
                  Năm tháng thì nhanh mà đường thì xa
                  Ba mệt nhoài khi mùa thu trút lá
                  Con chưa biết buồn trước những điều lạ
                  Bà còng lưng quên mất hạ vừa đi
                                      Bình Nguyên Trang
Công cha nghĩa mẹ luôn là nguồn cảm hứng vô tận cho các nhà văn nhà thơ, thay lời kết xin tặng các bạn một đoạn thơ đầy ý nghĩ trong tác phẩm "Nói với em" của nhà thơ Vũ Quân Phương:
                  Nếu nhắm mắt nghĩ về cha mẹ,
                  Đã nuôi em khôn lớn từng ngày,
                  Tay bồng bế sớm khuya vất vả,
                   Mắt nhắm rồi lại mở ra ngay.

30 Tháng Mười Hai, 2009, 10:52:12 AM
Reply #2
  • Đại sứ OlympiaVN
  • ***
  • Posts: 174
  • Điểm bài viết: 12
  • Hãy để cuộc đời cuốn em đi....
               Một đời tần tảo âu lo
            Giờ mẹ ốm yếu lò dò tập đi
               Nghẹn lòng con lệ tràn mi
            Con đau từng bước mẹ đi nhọc nhằn

               Trong nhà ngoài ngõ cũng gần
            Phải chia từng đoạn nghỉ chân cho đều
                Bàn tay gầy guộc nhăn nheo
            Nuôi con bồng cháu chống chèo tháng năm
 
                Lo đi, lo đứng, lo nằm,
            Nhường cơm sẻ áo âm thầm cho con
                Lo cho con ngủ giấc tròn
            Lời ru thuở ấy vẫn còn trong veo

                Cuộc đời biết mấy gieo leo
            Giờ bàn tay ấy lần theo vách tường
                Lòng con khấn vái bốn phương
            Mong chân mẹ bước bình thường như xưa.
P/S: Bài này tớ đọc được trên net nhưng không biết tên là gì. Ai biết bảo tớ. :D

30 Tháng Mười Hai, 2009, 03:32:13 PM
Reply #3
  • OLYMPIAN
  • **
  • Posts: 10
  • Điểm bài viết: 2
  • Phạm Thị Hồng Ngân
    • Blog
Đây nữa ạ!
                               MẸ ỐM
    
                                 Mọi hôm mẹ thích vui chơi
                            Hôm nay mẹ chẳng nói cười được đâu
                                 Lá trầu khô giữa cơi trầu
                            Truyện Kiều gấp lại trên đầu bấy nay.

                                 Cánh màn khép lỏng cả ngày
                             Ruộng vườn vắng mẹ cuốc cày sớm trưa
                                 Nắng mưa từ những ngày xưa
                             Lặn trong đời mẹ đến giờ chưa tan.

                                 Khắp người đau buốt, nóng ran
                             Mẹ ơi! Cô bác xóm làng đến thăm
                                 Người cho trứng, người cho cam
                             Và anh bác sĩ đã mang thuốc vào.

                                 Sáng nay trời đổ mưa rào
                             Nắng trong trái chín ngọt ngào bay hương
                                 Cả đời đi gió đi sương
                             Bây giờ mẹ lại lần giường tập đi.
 
                                  Mẹ vui, con có quản gì
                             Ngâm thơ, kể chuyện rồi thì múa ca
                                  Rồi con diễn kịch giữa nhà
                             Một mình con sắm cả ba vai chèo.

                                  Vì con mẹ khổ đủ điều
                             Quanh đôi mắt mẹ đã nhiều nếp nhăn
                                  Con mong mẹ khỏe dần dần
                             Ngày ăn ngon miệng, đêm nằm ngủ say.

                                 Rồi ra đọc sách, cấy cày
                             Mẹ là đất nước, tháng ngày của con...
                                                   Trần Đăng Khoa-1070

                                NGỒI BUỒN NHỚ MẸ TA XƯA
                                
                                 Bần thần hương huệ thơm đêm
                              Khói nhang vẽ nẻo đường lên niết bàn
                                 Chân nhang lấm láp tro tàn
                              Xăm xăm bóng mẹ trần gian thuở nào.

                                 Mẹ ta không có yếm đào
                              Nón mê thay nón quai thao đội đầu
                                  Rối ren tay bí tay bầu
                              Váy nhuộm bùn áo nhuộm nâu bốn mùa.

                                  Cái cò... sung chát đào chua...
                              Câu ca mẹ hát gió đưa về trời
                                   Ta đi trọn kiếp con người
                              Cũng không đi hết mấy lời mẹ ru.

                                   Bao giờ cho tới mùa thu
                              Trái hồng trái bưởi đánh đu giữa rằm
                                   Bao giờ cho tới tháng năm
                               Mẹ ra trải chiếu ta nằm đếm sao.

                                   Ngân hà chảy ngược lên cao
                               Quạt mo vỗ khúc nghêu ngao thằng Bờm...
                                   Bờ ao đom đóm chập chờn
                               Trong leo lẻo những vui buồn xa xôi

                                    Mẹ ru cái lẽ ở đời
                               Sữa nuôi phần xác hát nuôi phần hồn
                                    Bà ru mẹ... mẹ ru con
                               Liệu mai sau các con còn nhớ chăng.

                                    Nhìn về quê mẹ xa xăm
                               Lòng ta - chỗ ướt mẹ nằm đêm xưa
                                    Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa
                               Miệng nhai cơm búng lưỡi lừa cá xương...
                                                Nguyễn Duy,Sài Gòn, mùa thu 1986