Please login or register.

Login with username, password and session length

Author Topic: Các sáng tác cho thầy cô nhân 20-11  (Read 21748 times)

09 Tháng Mười Một, 2009, 11:31:19 PM
  • Team OCR
  • Thành viên OlympiaVN
  • **
  • Posts: 498
  • Điểm bài viết: 77
  • ^^!
Sắp đến 20-11 rồi, chắc hẳn chúng ta cũng nên làm một cái gì đó để tri ân các thầy cô giáo. Trường tớ có làm báo tường, và cũng có khá nhiều sáng tác. Chúng ta hãy up những tác phầm liên quan về thầy cô, mái trường, bạn bè lên đây cho phong phú nhé, thơ văn truyện hay gì gì cũng được, quan trọng là nói về thầy cô :))
Tớ xin post trước bài thơ sáng tác của tớ (đương nhiên là có sự tham khảo các nguồn ;)) ) nhưng nói chung cũng thành của riêng rồi
Ngày ấy
Gửi cô giáo dạy Văn

Ngày ấy, một thuở còn cắp sách
Cô bước vào bằng ánh mắt thân thương
Dịu dàng cô nói một câu ấm áp:
"Chào các em cô dạy văn lớp mình".
Ba mươi hai đứa từng ánh mắt thơ ngây
Cô trò nhìn nhau tràn đầy trìu mến
Nụ cười tươi tắn trên đôi môi cô
Trắc ẩn tình yêu thương thầm kín vô bờ
Cô dạy chúng em làm văn, cách viết
Cô dạy làm người, dạy cách nói năng
Cô ơi
Dù học với cô chẳng được bao lâu
Nhưng em đã có được biết bao điều
Biết thương nàng Kiều biết đời bon chen
Biết buồn Dương Vương, biết yêu đất nước
Biết phải nỗ lực luôn gắng bước
Biết lương tâm phải sống cho yên lành
Và cái tên " Lớp 10 toán " thân thương
Cô đừng quên, mãi đừng quên nhé
Bởi chúng em mãi luôn nhớ về cô
Người cô giáo tên Hiền yêu quý thân thương

Một mùa đông nữa lại đến rồi cô ơi
Em hãi hùng chợt nhận thấy thời gian trôi nhanh quá
Ôi xót xa em sợ không còn kịp nữa
Để viết lời yêu thương từ bao thuở
Em vẫn giấu chưa một lần thổ lộ
Mãi cảm ơn cô đã cho em hai nửa
Một nửa tình yêu và một nửa mùa xuân

Có thể mọi người gặp vài câu quen quen là đúng phần tớ tham khảo đấy :))


09 Tháng Mười Một, 2009, 11:39:05 PM
Reply #1
  • Team OCR
  • Thành viên OlympiaVN
  • **
  • Posts: 498
  • Điểm bài viết: 77
  • ^^!
THẦY
Cơn gió vô tình thổi mạnh sáng nay
Con bỗng thấy tóc thầy bạc trắng
Cứ tự nhủ rằng đó là bụi phấn
Mà sao lòng xao xuyến mãi không nguôi
Bao năm rồi ? Đã bao năm rồi hở ? Thầy ơi ...
Lớp học trò ra đi, còn thầy ở lại
Mái chèo đó là những viên phấn trắng
Và thầy là người đưa đò cần mẫn
Cho chúng con định hướng tương lai

Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôi
Cho chúng con khoanh tay cúi đầu lần nữa
Gọi tiếng thầy với tất cả tin yêu ...




LỜI CỦA THẦY
Rồi các em một ngày sẽ lớn
Sẽ bay xa đến tận cùng trời
Có bao giờ nhớ lại các em ơi
Mái trường xưa một thời em đã sống
Nơi đã đưa em lên tầm cao ước vọng
Vị ngọt đầu đời bóng mát ca dao
Thủa học về cái nắng xôn xao
Lòng thơm nguyên như mùi mực mới

Dẫu biết rằng những tháng ngày sắp tới
Thầy trò mình cũng có lúc chia xa
Sao lòng thầy canh cánh nỗi thiết tha
Muốn gởi các em thêm đôi điều nhắn nhủ

Một lời khuyên biết thế nào cho đủ
Các em mang theo mỗi bước hành trình
Các em lúc nào cũng nhớ đừng quên:
Sống cho xứng với lương tâm phẩm giá...

Rồi các em mỗi người đi mỗi ngã
Chim tung trời bay bỗng cánh thanh niên
Ở nơi đâu: rừng sâu, biên giới khắp ba miền
Ở nơi đâu có thầy luôn thương nhớ


Khi thầy về nghỉ hưu
Cây phượng già treo mùa hạ trên cao
Nơi bục giảng giọng thầy sao chợt thấp:
"Các con ráng… năm nay hè cuối cấp…"
Chút nghẹn ngào… bụi phấn vỡ lao xao.

Ngày hôm qua hay tự tháng năm nào
Con nao nức bước vào trường trung học
Thương cây lúa hóa thân từ hạt thóc
Thầy ươm mùa vàng, đất vọng đồng dao.

Mai thầy về, sân trường cũ nằm đau?
Hay nỗi nhớ lấp vùi theo cát bụi?
Dẫu cay đắng, dẫu trăm nghìn đau tủi
Nhọc nhằn nào thầy gửi lại ngày sau?

Mai thầy về, mùa gọi nắng lên cao
Vai áo bạc như màu trang vở cũ
Con muốn gọi sao lòng đau nghẹn ứ
Đã bao lần con ngỗ nghịch thầy ơi!


Không đề

Cầm bút lên định viết một bài thơ
Chợt nhớ ra nay là ngày nhà giáo
Chợt xấu hổ cho những lần cao ngạo
Thì ra con cũng giống bấy nhiêu người.

Cầm bút lên điều đầu tiên con nghĩ
Đâu là cha, là mẹ, là thầy…
Chỉ là những cảm xúc vu vơ, tầm thường, nhỏ nhặt…
Biết bao giờ con lớn được,
Thầy ơi !

Con viết về thầy, lại “phấn trắng”,”bảng đen”
Lại “kính mến”, lại “hy sinh thầm lặng”…
Những con chữ đều đều xếp thẳng
Sao lại quặn lên những giả dối đến gai người .

Đã rất chiều bến xe vắng quạnh hiu
Chuyến xe cuối cùng bắt đầu lăn bánh
Cửa sổ xe ù ù gió mạnh
Con đường trôi về phía chẳng là nhà…

Mơ màng nghe tiếng cũ ê a
Thầy gần lại thành bóng hình rất thực
Có những điều vô cùng giản dị
Sao mãi giờ con mới nhận ra.


Nguồnhttp://www.hcmutrans.edu.vn/diendan/showthread.php?p=7932

09 Tháng Mười Một, 2009, 11:41:44 PM
Reply #2
  • Team OCR
  • Thành viên OlympiaVN
  • **
  • Posts: 498
  • Điểm bài viết: 77
  • ^^!
Xã luận 20 -11

Tiết trời trở lạnh sang đông. Ngày 20-11 lại đến. Những kỷ niệm về công ơn Thầy Cô giáo bỗng trổi dậy trong tiềm thức khiến mỗi chúng ta lại nao nao xúc động. Nhanh thật! Mới đó mà gần mười năm đã trôi qua kể từ ngày đầu tiên em cắp sách đi học. Gần mười năm em đến trường được Thầy Cô giảng dạy, mười năm mà tình nghĩa của Thầy Cô ngọt ngào quyện theo mỗi bước tiến của em. Và bây giờ đây chúng em đang ở ngôi trường Việt Đức thân yêu, học lớp 8 TN 1 với thầy cô mới nhưng 2 tháng qua cũng đã là quá đủ để chúng em cảm nhận được tình yêu thương mà các thầy các cô đã dành cho chúng em. Và chúng em cảm thấy chúng em đã lớp 8 rồi mà vẫn như là học sinh lớp 1, mới bẽn lẽn bước vào lớp. Điều mà em đón nhận được ở tất cả các vị Thầy Cô ấy là tình thương bao la vô bờ bến. Đã bao lần em bắt gặp ở Thầy Cô nét phiền muộn ưu tư khi chúng em chưa ngoan. Và cũng bao lần em nhìn thấy những nụ cười rạng rỡ làm Thầy Cô trẻ hẳn lại mỗi lúc chúng em cố gắng trong học tập. Cao cả thay những kỹ sư tâm hồn! Thầy Cô đã vì chúng em mà có quản ngại chi. Vậy mà đôi lúc chúng em nào có hiểu ra điều đó làm cho Thầy Cô phiền lòng. Chúng em đã từng không chuẩn bị bài khi đến lớp, và viện lý là bài khó học. Nhưng tại sao chúng em không hiểu rằng để giảng dạy cho dễ hiểu, Thầy Cô đã tốn bao công sức chuẩn bị giáo án hằng đêm. Tại sao chúng em không biết rằng có những đêm mất điện, trong lúc chúng em ngủ say thì Thầy Cô còn thức bên ngọn đèn chấm bài, sửa từng câu, từng chữ... Còn biết bao câu hỏi tại sao, chúng em thật nông nổi và đáng trách. Nhưng Thầy Cô bao giờ cũng sẵn sàng tha thứ bằng tình thương yêu học trò nồng thắm. Ôi Thầy Cô của chúng em! Rồi khi em được công nhận là học sinh giỏi, cha mẹ, bạn bè và người xung quanh đều khen ngợi. Nhưng em hiểu rằng, đằng sau thành tích đó là những giọt mồ hôi và hơi ấm tình thương của Cô. Em như một bông hoa, còn Cô là lòng đất. Hoa phải nhờ đất nuôi sống, nhờ đất lớn lên và xinh đẹp tô điểm cho đời. Thế nhưng người ta chỉ khen hoa đẹp, mấy ai nhớ đến nguồn gốc đã nuôi sống bông hoa. Song, đất không bao giờ phiền lòng về điều đó, vẫn tháng tháng ngày ngày nuôi sống vẻ đẹp cho đời. Cô cũng vậy, như dòng nước chảy xuôi, dạy dỗ chúng em mà không hề toan tính. Cho nên chúng em - những bông hoa phải biết cội nguồn cho mình sức sống, mà tỏ lòng biết ơn đối với Thầy Cô. Dù biết là nhớ ơn thế nào cho đủ, nhưng cũng phải tỏ chút gì để thể hiện tinh thần uống nước nhớ nguồn. Lòng biết ơn đôi khi chỉ là việc đến thăm viếng Thầy Cô mỗi dịp Tết, lễ... nhưng nó sẽ động viên Thầy Cô rất nhiều trong việc giảng dạy. ...Một mùa Xuân mới lại sắp về. Chúng em thêm một tuổi, và tóc Thầy Cô cũng thêm nhiều sợi bạc. Tóc Thầy Cô đã bạc đi cho mùa Xuân quê hương mãi mãi tươi xanh. Thầy Cô, đó là tấm gương sáng tuyệt vời, là ngọn đuốc thiêng liêng soi đường cho chúng em bước tới. Rồi mai kia khi chúng em đã rời xa quê hương. Em đã vào đại học, tiếp tục con đường học vấn của mình. Bước đường tương lai rộng mở trước mắt em. Con đường ấy chính Thầy Cô là người khai mở. Vì thế, cho dù đã trưởng thành đến mấy, dù giữ vị trí nào trong xã hội, thì những hình bóng kính yêu của Thầy Cô mãi mãi ở bên em như nhắc nhở, động viên em trong suốt cuộc đời. Hôm nay đây, với sự họp mặt đầy đủ của các thành viên trong lớp 8 TN 1, chung em xin được kinh tặng cô những bông hoa tươi thắm nhất, không chỉ là tấm lòng mà chúng em giành cho cô mà còn là một lời hứa chân thực nhất chúng em muốn nói với cô: Chúng em sẽ cố gắng chăm ngoan hơn để không phụ lòng cô đã mong mỏi ở chúng em.Ngoài mẹ cha , thầy cô là tất cả , Đã cho em đôi cánh bước vào đời Trong lòng em mãi luôn thầm nhủ : "Nhớ ơn thầy cô đến trọn đời!"

Nguồn: http://giaoan.violet.vn/present/show/entry_id/360984

22 Tháng Mười Một, 2009, 12:10:37 AM
Reply #3
  • OLYMPIAN
  • **
  • Posts: 37
  • Điểm bài viết: 7
  • Không có gì là không thể:x
Tớ post thêm bài có tựa đề:" Cho con gọi mẹ"
 Con sinh ra và lớn lên trong 1 gia đình hạnh phúc. Được ôm ấp và vuốt ve trong tình thương của cha mẹ. Tuổi thơ con, cứ trải dài, êm ái và hiền hòa như thế!!!
7 tuổi,con đi học, cái ngày đầu tiên dường như xa quá nhưng rồi lại thật gần. Con nép sau lưng bố, như muốn thu mình lại trước cánh cổng sắt cao to,lạnh lùng. Bố dắt con vào trong, đi tìm lớp cho con, lớp 1B. Con ngơ ngác ngước cặp mắt trong veo của một đứa trẻ chưa từng biết đến nhiều bạn, nhiều người, nhiều thầy cô, cây cối, phòng học nhìn ngắm mọi thứ, vừa e dè, vừa tò mò. Sân trường rộng quá so với đôi chân nhỏ chỉ quen trò nhảy dây, bật cóc trong sân nhà của con,cả nhũng hàng cây xanh, những bồn hoa dài với con cũng thật to lớn và kì lạ.
    Bố đưa con đến cửa lớp và cúi xuống, vuốt nhẹ lên mái tóc tơ của con: " Vào lớp đi con, các bạn ngồi vào chỗ hết rồi , cô giáo đang chờ con kìa!" Rồi bàn tay bố khẽ dun nhẹ đôi vai nhỏ bé của con vào cái tập thể mới lạ ấy. Con ngoái lại, thấy bố cười tin tưởng rồi quay đi thật nhanh.Bố đi rồi, con như chết lặng trước lớp, con run rẩy bước tới bàn cô giáo chỉ định.Được vài bước, con quay phắt lại, chạy biến ra ngoài, vừa chạy vừa gọi bố. Giọng con lạc đi trong sợ hãi, đôi chân nhỏ xiêu vẹo, len qua biết bao nhiêu đám người và xe lẫn lộn trong sân. KHông thấy bố đâu cả, con càng chaỵ, càng sợ hãi, càng gào to!Con không dám dừng lại, không dám cúi xuống nghỉ ngơi, vì sợ sẽ không kịp nhìn thấy bố.Cho đến khi...con ngã...Con không khóc, chỉ mím chặt môi và cố gắng đúng lên, nhưng không thể đứng lên được. Con ngồi lặng giữa sân trường đông đúc, cúi đầu trách, trách bố bỏ con mà đi mất, trách bố không ở lại cùng con, trách bố làm con sợ hãi, trách bố để con ở lại giữa cái chốn xa lạ không quen biết 1 ai!
      "Con có đau không, ngẩng mặt lên cô xem nào!"_một giọng ấm, dịu dàng vang lên! Con ngước lên nhìn lại : là cô, cô giáo chủ nhiệm lớp 1B.Con gan lì cúi xuống, không nói gì!Cô lại hỏi : "Sao con không vào lớp, trong lớp có nhiều bạn vui lắm mà!"Con cũng cúi xuống lầm lì không đáp. Cô khẽ thở dài, rồi lại mỉm cười hiền hậu, nâng con đứng dậy, phủi sạch cát bẩn, lá cây dính trên quần áo, đầu tóc cho con.Cô nhẹ ngàng ôm lấy con, vuốt thật nhiều lên mái tóc rối bù vì ngã. Cứ thế, con im lặng, để bàn tay gầy của cô buộc lại cho con hai bím tóc xinh xinh như mẹ đã chải cho ở nhà.Cô bế bổng con lên, để cái đàu bướng bỉnh của con dựa vào vai cô, bàn tay xương gầy của cô ấp lên tấm lưng nhỏ, đang run lên từng hồi. Con khóc, con òa khóc thành tiếng, khóc thật to: " Bố không thương con nữa, bố đi mất rồi, con muốn về nhà con, con muốn về với bố, con không đi học nữa đâu!"Cô đặt con xuống, lau nước mắt cho con rồi hỏi:"Con có muốn nhìn thấy bố không?"Con gật đầu, vẫn mếu máo , nước mắt giàn giụa. Cô chỉ ra phìa ngoài cổng trường, nơi biết bao nhiêu người đang đứng : "Bố con ở ngoài kia kìa, bố đang đợi con ở ngoài đấy, bố không đi đâu cả, bố vẫn đứng ở đó đợi con tan học về, giống như đi học mẫu giáo ở nhà ấy! Có biết không! Con giỏi lắm, nín đi nào!!!"Mặc dù chưa nhìn thấy bố đâu, mặc dù càng ngày con càng bước tới gần của lớp, nhưng con đã tin là có bố đứng cở ngoài đó, và bàn tay con ngoan ngoãn nằm trong bàn tay cô, tin cậy.
  Con đã  bắt đầu vào lớp 1 như thế, lần đầu tiên con gặp cô là như thế. Và rồi ở tất cả những buổi học sau này,cô luôn hướng về con một ánh nhìn trìu mến và khích lệ tin tưởng như thế. Cô rất thích chải lại mái tóc cho con mỗi giờ ra chơi, cô nói ngày xưa con gái cô cũng có mái tóc đẹp như vậy .Con vô tư, cười tươi như 1 thiên thần, bàn tay bé xíu bắt chước cô, vuốt lên mái đầu đã điểm vài sợi bạc, không hay biết rằng mình đang chà xát lên vết thương chưa từng nguôi ngoai trong lòng cô từ 20 năm trước đó!năm học đầu  tiên của con trôi qua, trong tình yêu của một cô giáo đã ngoài 40 tuổi, chưa 1 lần con khóc mà không có bàn tay gầy gò của cô vỗ về, an ủi.Chưa 1 lần con làm sai điều gì mà bị phạt đánh vào bàn tay, hay đứng góc lớp. Đấy là điều tối kị mà cô không bao giờ làm với học trò. Chỉ có những lời răn dạy nhẹ nhàng, thấm thía mà ngay với đầu óc non nớt của 1 đứa trẻ như con bấy giờ vẫn có thể tiếp thu và nghe lời.
  Nhưng con đâu có biết, sau mỗi giờ lên lớp, mỗi lần vuốt lên mái tóc tơ mềm mượt của con, là mỗi lần cô giấu đi những giọt nước mắt, mỗi lần cô phải kìm nén nỗi đau đang bùng cháy dữ dội trong lòng suốt 20 năm đứng lớp. Mỗi một lứa học trò là niềm vui, sự bận rộn, cũng là cái dằm đau nhói, đâm sâu vào trái tim cô. 20 năm trước đó, đứa con gái đầu lòng của cô, ngay trong ngày đầu tiên vào lớp 1 đã bị tai nạn ô tô mà mất. suốt quãng thời gian đằng đẵng sau này, biết bao lần người nhà đã khuyên cô từ bỏ nghề dạy học, để tránh khơi lại nỗi đau trong lòng cô. Nhưng cô không đồng ý, cô vẫn tiếp tục theo đuổi sự nghiệp trồng người, vẫn dìu dắt cho bao em thơ trong những bước đi đầu đời trên con đường học tập. Nỗi đau lắng xuống, nhưng vẫn âm ỉ cháy trong cô suốt những ngày tháng sau này. Và 20 năm sau, cái tình cảm nóng bỏng ấy lại bùng lên trong cô khi cô gặp con, giống như bắt gặp 1 bóng hình 20 năm trước. Cũng cái dáng nhỏ xíu nhanh nhẹn, cũng mái tóc tơ mềm mượt như nhung, cũng nụ cười hồn nhiên như 1 thiên thần bé nhỏ. Và khi thấy con vụt chạy ra khỏi lớp, cô đã hốt hoảng đuổi theo con, sợ rằng khi con vượt qua cánh cổng sắt kia, thì bi kịch lại xảy ra 1 lần nữa. Cũng vì vậy mà có lẽ, cô có dành một chút tình cảm đặc biệt hơn cho con so với các bạn khác. Con nhận ra được điều ấy, mặc dù không hiểu tại sao.
      Những năm học sau, tuy không học cô, nhưng năm nào con cũng được bố dẫn vào nhf cô chơi vào ngày 20-11.Năm nào con cũng mang đến cho cô 1 bó cúc vàng, loài hoa mà cô rất thích.Cô thường đặt chúng lên 1 cái ban nhỏ, trong góc cầu thang. Con không biết đấy là cái gì, cũng không hỏi, vì có quá nhiều thứ khác đáng để ý và xem xét hơn. Con mải mê với những cuốn tập đầy màu sắc, những cuốn truyện kể và hàng tá những thứ hay ho khác để phục vụ cho việc dạy học trong nhà cô.
      Lên cấp 2, con chuyển trường về quê học, ngày 20-11 cũng không về thăm cô nữa. Con đã lỡ quên đi một bóng hình thân thương đã ở bên con  nhiêù hơn cả mẹ  trong suốt năm học đầu tiên của cuộc đời mình. 15 tuổi, con thi đỗ cấp 3, trường con học cách trường tiểu học cũ không xa là mấy. một lần con và mẹ đi Tết cô chủ nhiệm, mẹ đưa con vào một ngõ nhỏ cuối phố. Cái ngõ quen thuộc đến lạ kì, và...lúc ra về con cũng nhìn thấy một dáng người  vô cùng quen thuộc, thân thương. Con nói mẹ đợi con rồi vội vàng xuống xe, chạy vội theo cái bóng. Con bước tới cái cổng gỗ xanh dương, có dàn thiên lý rủ mát cả góc sân, cái cây hoa sữa ngày đó bé lắm, chỉ cao bằng con thôi, bây giờ đã rợp cả 1 khoảng sân rộng. Con đứng lặng hồi lâu, rồi đẩy cổng bước vào. Một người đàn bà dáng thanh mảnh, mái tóc búi gọn sau đầu đang đứng lặng trước 1 cái ban nhỏ, đầy hoa cúc vàng. Người đó khóc, và gọi 1 cái tên gì đấy nghe không rõ, chỉ nghe được những tiếng nấc nghẹn ngào và tiếng gọi: "con ơi!!!Con!!!..." thì thào trong cổ họng.Con cũng khóc, như lần đầu tiên nằm gục trên bờ vai cô, bàn tay cô ấm lắm, chặt lắm, cái cảm giác yêu thương như trỗi dậy cồn cào trong con y như cài phút ban đầu ấy. Con đứng chôn chân ngoài cửa, nhìn cô đăm đăm, chờ đợi. Dường như là có linh cảm, cô quay lại phía sau. Ngỡ ngàng..., chỉ đến khi nhìn thấy đôi mắt long lanh nước mắt của con,mái tóc dài bím thành 2 bím, mềm mượt như ngày nào, cô mới khẽ gọi tên con...Và khi con nghe thấy tiếng gọi dịu dàng tha thiết ấy. Cả cổ họng và trải tim con đã bật ra tiếng :" Mẹ ơi!!!..."