Please login or register.

Login with username, password and session length

Author Topic: Các Thành Phố Trên Thế Giới  (Read 37582 times)

25 Tháng Bảy, 2006, 05:13:52 PM
Reply #30
  • Thành viên OlympiaVN
  • **
  • Posts: 454
  • Điểm bài viết: 6
Phnom Penh - ngọn đồi bà Penh

Vào năm 1372, góa phụ giàu có Daun Penh phát hiện 4 pho tượng Phật theo dòng nước lũ sông Me Kong trôi dạt lên bờ. Nghĩ rằng đó là những sứ giả đem lại vận may, bà cho người đắp đất thành đồi và dựng ngôi đền trên ấy để lưu giữ pho tượng.

Ngôi đền mang tên Wat Phnom, tiếng Campuchia nghĩa là "ngọn đồi". Ngôi đền hơn 600 năm tuổi, nằm trên ngọn đồi nhân tạo, giờ đây trở thành biểu tượng của thủ đô đất nước Angkor. Đất lành chim đậu, xung quanh ngọn đồi may mắn, một thành phố sầm uất mọc dần lên mang tên Phnom Penh, với ý nghĩa là ngọn đồi của bà Penh.

Thành phố tọa lạc tại điểm gặp gỡ của 4 con sông: Thượng, Hạ lưu Me Kong, Tonle Sap và Bassac. Trải qua thăng trầm, Phnom Penh vẫn duy trì những nét đẹp cổ xưa.

Muốn chiêm ngưỡng những mẫu kiến trúc Khmer đẹp nhất, không thể bỏ qua hoàng cung Campuchia. Đây là nơi ở chính thức của Quốc vương Sihanouk từ khi trở về thủ đô năm 1992. Trừ một số khu vực bên trong, dĩ nhiên bao gồm cả nơi ở của vua, là vùng bất khả xâm phạm, đa phần còn lại đều mở rộng cửa đón du khách vào tham quan.

Vừa bước vào cổng, du khách đã có dịp thử làm vua ở nhà rạp Chan Chaya, nơi các quốc vương Khmer từng duyệt binh và thưởng thức những vũ điệu Khmer cổ điển. Ở các khu đất rộng lớn phía Bắc, điện Đăng Quang nổi bật giữa vườn hoa. Tòa nhà Đăng Quang nguy nga được xây dựng đầu năm 1917. Vị kiến trúc sư đã thể hiện rõ chủ ý vay mượn nhiều nét kiến trúc của đền Bayon ở Angkor. Chính giữa những bức tranh tường sống động nơi đây, các quốc vương Khmer đã tiếp bước nhau kế vị ngai vàng.

Cùng trong quần thể này còn có kỳ quan độc nhất vô nhị: chùa Bạc. Tên gọi bắt nguồn từ nét độc đáo của chùa: nền sàn được lát hơn 5.000 viên gạch bạc, mỗi viên cân nặng hơn một kg. Ngôi chùa còn có tên là chùa Phật Ngọc với hai pho tượng phật vô giá. Một là pho Phật Ngọc làm bằng phalê, pho còn lại là khối vàng ròng nặng 90 kg, cẩn thêm sơ sơ khoảng 9.584 viên kim cương.



« Last Edit: 16 Tháng Tám, 2006, 11:09:36 PM by anacodam »

25 Tháng Bảy, 2006, 05:14:05 PM
Reply #31
  • Thành viên OlympiaVN
  • **
  • Posts: 454
  • Điểm bài viết: 6
Seoul-trái tim và linh hồn Hàn Quốc

Seoul, thủ đô đồng thời là trung tâm kinh tế, chính trị và văn hoá của Hàn Quốc, một trong hai nước chủ nhà World Cup. Là một thủ đô 600 năm tuổi có nhiều cảnh đẹp cả cổ điển lẫn hiện đại, Seoul đã để lại những ấn tượng tốt trong lòng bạn bè thế giới khi tổ chức thành công Olympics 1988.


Seoul thuộc tỉnh Gyeonggi-do, dân số: 10,5 triệu ở phía Tây Bắc Hàn Quốc. Theo một số cách đánh giá và phân loại, Seoul có thể được coi là thành phố lớn thứ năm thế giới. Tiềm năng du lịch của thành phố giàu có đến mức hiếm khi người ta phải ra vùng ngoại ô để tìm kiếm cái mình cần. Rất dễ hiểu vì sao với phần lớn những ai đã một lần đặt chân đến mảnh đất này, Seoul cũng đồng nghĩa với Hàn Quốc. Hơn 10 triệu người chen chúc trong khu vực nội thành. Nếu tính cả cùng ven, dân số Seoul chiếm trên 50% dân số cả nước.

Người Thủ đô nổi tiếng là thông minh, có khả năng thẩm mỹ cao, đặc biệt trong cách phục trang. Họ cũng là những người tinh tế, biết giao tiếp và rất chịu lắng nghe. Ðiều khiến nhiều người phương Tây ngạc nhiên không kém là sự thân thiện và nhiệt tình với khách của người Hàn; vì thường thì dân châu Á bị mang tiếng là khá giữ kẽ với người lạ. Thành phố có trên 300 nhà hát, trung tâm nghệ thuật và bảo tàng để đáp ứng mọi thị hiếu, thêm vào đó là cơ man các tượng đài lịch sử. Nói đến Seoul mà quên mất hệ thống giao thông công cộng ở đây thì thật là thiếu sót khó tha thứ, vì hệ thống này có thể khiến cả hệ thống tốt nhất ở phương Tây cũng phải cúi đầu hổ thẹn. Trước tiên là 8 làn đường xe điện ngầm trải dài 287 km với 262 ga. Tuổi đời của cả hệ thống mới vẻn vẹn 26. Thứ nữa phải kể tới 400 xe buýt cùng 8500 xe các loại khác, từng ngày từng giờ luân phiên trên các con phố.

Thiên nhiên cũng tỏ ra rất ưu ái thành phố. Sông Hàn như cắt đôi thành phố làm hai nửa. Nhìn từ máy bay, nó giống như một dải khăn mềm vắt vẻo trong lòng thành phố, với những đồi núi trập trùng nhấp nhô phía chân trời. Ngay giữa trung tâm đô thị sầm uất này, bạn cũng có thể tha hồ leo núi ngắm cảnh. Ðó là dãy Namsan, nơi thống trị của Tháp Seoul cao chọc trời và một thảm thực vật xanh ngút ngàn bên dưới.

3 đệ nhất danh thắng của đất này là Gyeongbokgung Changdeokgung và Jogyesa Gyeongbokgung, được xây dưới triều vua Taejo năm 1395, là cung điện đại diện điển hình nhất cho Vương triều Josean. Changdeokgung cuốn hút du khách không hẳn chỉ vì tính đến thời điểm này, nó là lâu đài được bảo tồn nguyên vẹn và hoàn hảo nhất của cả kỷ nguyên, mà chủ yếu vì những vườn cảnh tuyệt đẹp của nó, nơi người Seoul thường đến dạo chơi, ngắm cảnh và nghỉ ngơi mong thoát khỏi cuộc sống hối hả trong giây lát.

Không giống các lâu đài kể trên, đền Jogyesa được coi là "thủ đô" phật giáo của cả nước, đại bản doanh của giáo phái Order Joggye - giáo phái lớn nhất nước này. Với người ưa mua sắm, chợ Namdaemu, Dongdaemum, Itaewon, Myeongdong và Insadong xứng đáng là địa chỉ đỏ không thể bỏ qua.



« Last Edit: 16 Tháng Tám, 2006, 11:11:13 PM by anacodam »

25 Tháng Bảy, 2006, 05:14:29 PM
Reply #32
  • Thành viên OlympiaVN
  • **
  • Posts: 454
  • Điểm bài viết: 6
Seatle - Cánh cổng dẫn vào nước Mỹ


Những vũng, vịnh phẳng lặng, những dòng sông đang cuộn chảy, rồi những hồ, đầm chen giữa những triền đồi nối tiếp và những đỉnh núi phủ tuyết trắng xóa. Mạn Tây của thành phố là khu vực Puget Sound, khu ngoại ô phía Đông chạy dài về hồ Washington và bên ngoài khu vực hồ nước mát mẻ này mọc lên rặng Cascade. Đỉnh tròn của ngọn núi Baker hiện ra xa xa về hướng Bắc; còn khu nam đỉnh Rainier bao la phủ tuyết kiêu hãnh nhô lên. Đó là Seatle, thành phố duyên hải mạn Tây - Bắc thuộc tiểu bang Washington, cửa ngõ dẫn vào nước Mỹ của các chuyến bay từ châu Á.

Nhưng để hiểu được Seatle cũng nên biết về lịch sử của nó. Ít có thành phố nào có thể biết chính xác ngày thành lập của mình như Seatle. Thành phố này được thành lập vào lúc 2 giờ chiều ngày 13.11.1851. Chúng ta còn có thể chắc chắn hơn rằng ngày hôm ấy trời mưa gió lạnh lẽo. Một chiếc thuyền buồm có tên Exact từ Portland thả neo bên ngoài mũi Akin và 24 người tiên phong chèo vào bờ mang theo những vật dụng thiết yếu nhất cho việc xây dựng một nơi trú ẩn. Trong số những người lớn chỉ có 4 là hơn 30 tuổi và 12 trẻ em.

Vào năm 1889, dân số Seatle lên đến 33.500 người, sống và làm việc trong những ngôi nhà gỗ xiêu vẹo. Một ngày ấm áp tháng 6 nọ khi màn đêm buông xuống, khu vực buôn bán sầm uất đã bốc cháy vì một ngọn đèn dầu của ai đó bất cẩn bị đổ. Seatle bắt đầu được xây dựng trở lại, 8 năm sau sự phát triển mới thực sự bùng nổ khi mà chiếc tàu hơi nước Portland quay về, từ Klondike mang theo hàng tấn vàng bụi. Trong thời gian rất ngắn, nền kinh tế Seatle như thay đổi hẳn, những tay tìm vàng ở Alaska lấy nơi đây làm trạm dừng chân để chuẩn bị thức ăn, quần áo và vật dụng cho chuyến đi về miền lạnh giá. Rồi khi quay trở lại với những túi vàng đầy ắp tìm các trò giải trí, tiền bạc đổ ra như nước nuôi dưỡng Seatle ngày càng thịnh vượng.

Khi bạn đã hiểu một chút về lịch sử, xin mời hãy tiếp tục chuyến tham quan. Đầu tiên hãy đến Quảng trường Người tiên phong, khi thấy dàn khung sắt được xây dựng từ 1910, bạn sẽ có cảm giác quay trở lại thời kỳ mà những tay tìm vàng hai túi quần nặng trĩu vàng bụi đứng dựa vào cửa những Saloon và sẵn sàng rút súng. Ngày nay vẫn còn một số những Saloon như vậy. Thả bộ dọc theo bờ kè dài tới 193 dặm và có thể gặp 90 con tàu một lúc, điểm qua từng chiếc cầu tàu cũng là một chuyến khám phá thú vị.

Bắt đầu ở phía Nam là cầu tàu 70, một kho hàng cũ được cải tạo thành cửa hàng và tiệm ăn. Gần đó số 67 với một khách sạn lý thú, Lữ quán Bờ nước nơi mà khách trọ có thể câu cá thông qua cửa sổ phòng ngủ. Viện hải dương học của Seatle nằm tại số 59, ngay dưới nhà bảo tàng biển và tàu thủy trên một gác lửng. Số 57 là nơi câu cá công cộng, còn tại số 51 có Ye Olde Curiosity Shop nổi tiếng thế giới từ 1899 với những tượng gỗ khắc với kích cỡ bằng người thật, khung xương đầu cá voi trắng, thi thể của một người đàn ông tìm thấy ở Arizona với những vết đạn lỗ chỗ còn nhìn thấy được, số 48 là nơi lên phà đi Alaska, số 36 có bảo tàng Tuần biên Duyên hải...

Tương phản với bờ kè lịch sử là Trung tâm Khoa học với tháp kim loại Space Needle nổi tiếng. Trung tâm Khoa học có diện tích 191 km2 là trung tâm giải trí và là nơi tổ chức những buổi trình diễn nghệ thuật. Tại đây còn có Bảo tàng nghệ thuật Pavlion và Trung tâm Khoa học Thái Bình Dương với những hồ bơi bằng pha lê, những đài phun nước, và năm ngọn tháp kiến trúc theo kiểu Gothic. Trung tâm có 50 cửa hàng và tiệm ăn có phục vụ giải trí miễn phí quanh năm. Người dân Seatle tự hào về ngọn tháp kim loại Space Needle như tháp Effel đối với người Paris. Space Needle cao 172m được xây dựng từ 5.860 tấn bê-tông và sắt thép, trên đỉnh có 2 nhà hàng và một trạm quan sát.

Là thành phố duyên hải nên Seatle cũng rất nổi tiếng với đồ biển như: cua huỳnh đế, tôm Alaska, mực... Muốn có một bữa tối ngon lành, du khách không cần phải vào những quán sang trọng tại khu chợ Pikes. Dành cho những người hay dậy sớm có Maximilien tại ngay lối vào khu chợ với hàng dãy quán cà phê kiểu Pháp và bạn có thể thưởng thức bữa sáng với bánh Croissant, cà phê kiểu Pháp. Nếu đi xuống những con dốc, du khách sẽ bắt gặp hàng dãy cửa hàng bánh kẹo như đã từng thấy trong mơ hồi còn bé dọc theo hai hè phố.

Seatle có một cộng đồng người phương Đông đáng kể và ảnh hưởng đến phong cách và lối sống của thành phố. Những khu phố Tàu, Phi, Triều Tiên, Việt, Thái,... là những khu buôn bán, giải trí, ăn uống đa dạng. Du khách có thể ăn tối tại một tiệm ăn Nhật Bản gần công viên Triều Tiên và đọc tờ báo tiếng Hoa. Mặc dầu nhỏ bé nhưng Seatle lại là một trung tâm văn hóa ở miền Tây Bắc này. Với một danh sách dài những phòng trưng bày nghệ thuật, viện bảo tàng như : Bảo tàng Lịch sử và Công nghiệp, Bảo tàng các chuyến bay, Bảo tàng Biển và tàu thủy, Bảo tàng Văn hóa nghệ thuật châu Á...

Seatle còn nổi tiếng vì là nơi đặt tổng hành dinh của hãng máy bay nổi tiếng Boeing với 7.770 km2 công xưởng. Cách trung tâm thành phố vài dặm đường là một khu bảo tồn thiên nhiên hoang dã tuyệt đẹp, công viên quốc gia Olympic nơi mà du khách có thể đắm mình trong những dòng suối mát, thả lưới bắt cá hoặc leo lên những ngọn núi thám hiểm các hang động kỳ dị...

« Last Edit: 16 Tháng Tám, 2006, 11:12:48 PM by anacodam »

25 Tháng Bảy, 2006, 05:14:45 PM
Reply #33
  • Thành viên OlympiaVN
  • **
  • Posts: 454
  • Điểm bài viết: 6
San Francisco - Viên ngọc bên bờ Thái Bình Dương


Năm 1595, những người Tây Ban Nha đã đặt chân lên một vùng đất mà họ gọi tên là Puerto San Francisco. Họ là những chủ nhân đầu tiên, tiếp đó vùng đất này lại trực thuộc người Mexico và sau cùng thuộc người Mỹ cho đến ngày hôm nay. Thành phố San Francisco có vịnh cùng tên là 1 trong 3 vịnh đẹp nhất thế giới (2 vịnh còn lại là Rio de Janeiro của Brazil và Cam Ranh của Việt Nam và cầu Cổng Vàng (Golden Gate) dài 1.600m nằm vắt ngang cửa vịnh là cầu treo đẹp nhất thế giới do Strauss thiết kế và hoàn thành năm 1937.

San Francisco chính thức có 720.000 dân, nếu kể cả các vùng phụ cận con số lên tới hơn 3 triệu người. Đây là thành phố có nhiều sắc dân nhất của nước Mỹ và cộng đồng người Trung Hoa chiếm đa số với một khu phố Tàu riêng biệt.

Năm 1906, một cơn địa chấn lên tới 8,25 độ richter đã xảy ra. Thành phố với đa số nhà bằng gỗ gần như bị hủy diệt do các đám cháy khủng khiếp tàn phá và cần phải mất gần 10 năm để xây dựng lại. Kể từ ngày đó, mặc dầu có sự đe dọa thường xuyên, cuộc sống ở San Francisco vẫn tiếp tục như bình thường. Hai trường đại học nổi tiếng Berkeley và Standford ở Area Bay cạnh tranh với nhau trong việc đào tạo để cung cấp chất xám cho vương quốc máy tính Silicon Valley ở gần đó; máy vi tính Apple đầu tiên trên thế giới đã ra đời tại đây.

San Francisco có nhiều đồi, đường phố nhiều dốc ngoằn ngoèo với nhiều cua gắt, ở đây khi dừng xe, người ta phải sử dụng thắng tay và gài cản bánh xe, nếu không xe có nguy cơ bị tuột dốc ! Cư dân ở đây thích đi lại bằng xe điện vì tiện lợi và cũng vì nó là hình ảnh hiếm hoi còn tồn tại của thành phố. Đã bao lần nhà cầm quyền địa phương có ý định thay thế xe điện bằng những phương tiện hiện đại hơn nhưng đã gặp phải sự phản đối dữ dội của cư dân và các du khách từ xa đến. Theo họ, San Francisco thiếu vắng xe điện sẽ không còn là San Francisco nữa. Thành phố còn giữ nhiệm vụ trung tâm thương mại và tài chánh ở miền Bắc bang California: Bank of America là ngân hàng đầu tiên của nước Mỹ do một người Ý sáng lập. Chiếc quần jeans đầu tiên cũng đã xuất xưởng ở đây và ngày nay người ta vẫn còn nhìn thấy tòa nhà chọc trời của Levi Strauss đứng sừng sững bên đường Bahery.

Ngoài ra, San Francisco còn là một thành phố có những hoạt động văn hóa, nghệ thuật rất sôi động : có nhà hát kịch nổi tiếng trên thế giới, có dàn nhạc giao hưởng được phối khí tuyệt vời cùng những viện bảo tàng, những phòng tranh và nguyên cả một ngôi làng ở Sausalito, 15km về phía Bắc thành phố, nơi sinh sống và sáng tác của các văn nhân, họa sĩ, điêu khắc gia. Đó là chưa kể những ngày lễ hội và kỷ niệm đã diễn ra quanh năm của các cộng đồng người Hoa, người Ý, người Pháp, người Nhật... và trong một bài hát để tôn vinh San Francisco của ban nhạc Bee Gees có câu : "Khi bạn đến San Francisco, hãy nhớ cài một vài bông hoa lên mái tóc...".





« Last Edit: 16 Tháng Tám, 2006, 11:14:01 PM by anacodam »

25 Tháng Bảy, 2006, 05:15:07 PM
Reply #34
  • Thành viên OlympiaVN
  • **
  • Posts: 454
  • Điểm bài viết: 6
Osaka - Cửa ngõ phương Đông


Người Nhật tin rằng nơi cửa ngõ của quốc gia họ chính là vịnh Osaka. Vì vậy nơi đây mọc lên đền Shitennoji, với niềm tin là thể hiện uy quyền của Nhật.

Thành phố Osaka được người dân Nhật Bản đặt cho nhiều biệt danh khác nhau: thành phố nước, nhà bếp của Nhật, cửa ngõ của quốc gia, thành phố sương mù...Điều đó cho thấy Osaka không chỉ là vùng đất phát triển kinh tế. Đây còn là thành phố chức đựng nhiều truyền thống, sự huyền bí thể hiện qua các câu chuyện, sự tích.


Osaka-vùng đất thiêng của Phật giáo.

Một trong những nét dễ nhận thấy ở Osaka và cả Nhật Bản là các đền thờ, miếu, chùa chiền. Mỗi ngôi đền, mỗi ngôi chùa đều gắn liền với sự tích xa xưa mà người dân Nhật Bản đến nay vẫn tin tưởng.

Tương truyền rằng ngôi đền Taiheji ở Osaka là nơi dừng chân thứ 13 trong số 13 vùng đất Phật. Vì thế,ngày nay các gia đình người Nhật, khi có con lên 13 tuổi, thường dẫn chúng đến thăm nơi đất Phật này, đặt biệt vào 2 ngày 13-14/03 hằng năm.

Cũng như người dân ở các quốc gia tự do khác, người Nhật được tự do tín ngưỡng. Họ có niềm tin mạnh mẽ rằng đất nước họ phát triển phồn vinh như hôm nay một phần nhờ họ biết giữ gìn, tôn kính những nơi tôn nghiêm, di tích của tổ tiên để lại.

Cố đô văn hóa ngàn năm của người Nhật.
Osaka là thành phố hội tụ truyền thống và văn minh, quá khứ và hiện tại. Do đó từ lâu nơi đây đã trở thành địa chỉ du lịch thú vị, nhất là về văn hóa, phong thủy sự hài hòa trong môi trường sống.

Giữa thế kỷ thứ 7, Osaka trở thành thủ đô của Nhật. Vào thời gian đó, thành phố hưng thịnh này là trung điểm giao thương đường thủy của nhiều quốc gia, nhờ hệ thống sông ngòi chằng chịt. Cũng chính từ đó, Osaka được gọi là thành phố nước.

Những công trình kiến trúc ở Nhật Bản thể hiện được yếu tố mà ngày nay châu Âu đang tìm hiểu, đó là phong thủy. Từ nhà ở cho đến công viên, vườn hoa, lâu đài và các công trình lớn khác đều được người Nhật chú ý kết hợp hai yếu tố núi và sông nước, thể hiện hài hòa với thiên nhiên, môi trường sống xung quanh.

Đến Osaka, du khách sẽ được viếng thăm nhiều đền chùa, tượng đài, lâu đài cổ, bảo tàng,... Hầu như mọi ngôi chùa ở đây đều gắn liền với một sự tích về Đức Phật, về niềm tin, tín ngưỡng của người dân xứ hoa anh đào. Đặc biệt bạn sẽ tận mắt nhìn hồ cá nhân tạo Osaka lớn nhất nhì thế giới. Ở phía nam Osaka có một công trình mà người dân mơi đây rất tự hào: đảo nhân tạo rộng 160 héc ta.

Giao thương phát triển kinh doanh ở Osaka
Lần đầu tiên, Osaka tổ chức hội chợ thương mại vào năm 1954. Từ đó đến nay, thành phố này từng tổ chức nhiều hội chợ lớn của thế giới. Năm 1970, nơi đây tổ chức rất thành công hội chợ thương mại đầu tiên của châu Á có qui mô quốc tế. Chủ đề của hội chợ năm đó là: "Vì sự tiến bộ và hòa hợp nhân loại."

Mỗi hội chợ, Osaka đón khoảng 20 triệu người trong khi dân số hiện nay chỉ khoảng 15 triệu. Không sai khi người ta mệnh danh Osaka là động cơ của cổ máy kinh tế Nhật.









« Last Edit: 16 Tháng Tám, 2006, 11:15:07 PM by anacodam »

25 Tháng Bảy, 2006, 05:15:16 PM
Reply #35
  • Thành viên OlympiaVN
  • **
  • Posts: 454
  • Điểm bài viết: 6
Saint Petersburg - Venice của phương Bắc



Ba trăm năm tuổi, Saint Petersburg (Nga) là một thành phố còn rất trẻ so với châu Âu già cỗi. Nằm trên 42 hòn đảo, được nối bởi 560 chiếc cầu với nhiều sông ngòi, kênh rạch và những công trình nguy nga cổ kính, Saint Petersburg được ví như Venice của vùng Bắc Âu.


Bạn có thể thuê thuyền hoặc ca nô để khám phá thành phố từ dưới nước. Mỗi chiếc cầu là một kiệt tác kiến trúc, làm tăng lên vẻ yêu kiều, diễm lệ của thành phố bên sông này. Nổi tiếng nhất là chiếc cầu treo được trang trí bởi quái vật sư tử mình chim và cầu Anickov với 4 trụ cầu là những bức tượng tuyệt mỹ "Người thuần ngựa".

Saint Petersburg được xây dựng chủ yếu vào thế kỷ 18, đến giữa thế kỷ 19, Peter Đại Đế và con gái của ông đã mời những kiến trúc sư tài ba nhất từ Pháp, Italy đến xây dựng thành phố này. Chính vì thế, mỗi công trình kiến trúc nơi đây là một tác phẩm nghệ thuật đồ sộ như Quảng trường trung tâm, Nhà thờ lớn Isaac, Nhà thờ Kazan, Nhà thờ Chúa cứu thế, các công trình trên đại lộ Nevsky. Đặc biệt, Hermitage không những là công trình kiến trúc tuyệt đẹp mà còn là 1 trong 2 viện bảo tàng lớn nhất thế giới. Nơi đây trưng bày khoảng 3 triệu tác phẩm nghệ thuật và hiện vật.

Petergof - Cung điện Mùa hè - có phần nguy nga và lộng lẫy hơn cả. Công trình khởi công năm 1714, nhưng phải 150 năm sau nó mới được hoàn tất. Petergof rộng 1.000 ha, gồm 7 công viên, 20 lâu đài và tiền sảnh, 140 vòi phun nước. Hệ thống vòi phun ở đây được làm bằng tượng đồng mạ vàng khiến cho cung điện càng trở nên xa hoa và tráng lệ. Sau 250 năm, hệ thống này vẫn hoạt động tốt, không cần đến máy bơm. Vào mùa hè, khi tất cả các tượng đồng mạ vàng tuyệt mỹ này phun nước, cảnh chốn thần tiên chắc cũng khó lòng đẹp hơn được nơi đây.

Thiên nhiên đã ưu đãi cho thành phố này những đêm trắng thơ mộng và lãng mạn nhất trên thế giới. Từ cuối tháng 5 cho đến đầu tháng 7, Saint Petersburg không có ban đêm, mọi vật hiện lên dưới ánh sáng huyền diệu như trong cổ tích. Du khách sẽ còn say đắm hơn khi ngoạn cảnh trong những đêm như thế trên con thuyền nhỏ, lướt nhẹ nhàng trên dòng Neva, len qua những chiếc cầu hùng vĩ.


« Last Edit: 16 Tháng Tám, 2006, 11:15:46 PM by anacodam »

25 Tháng Bảy, 2006, 05:15:33 PM
Reply #36
  • Thành viên OlympiaVN
  • **
  • Posts: 454
  • Điểm bài viết: 6
Madrid - Viên ngọc bích của Tây Ban Nha



             


Thủ đô Ma-đrít có diện tích 1020km², với khoảng 4 triệu dân, là viên ngọc rực rỡ của “Vương quốc du lịch” Tây Ban Nha. Thành phố nằm trên cao nguyên Mây-gi-đa, ở độ cao 670m so với mặt biển và là thủ đô cao nhất ở châu Âu. Ma-đrít là sự kết hợp hài hòa và sinh động giữa kiến trúc hiện đại với những công trình cổ đại, các bảo tàng, cung điện, những rừng cây, đồng cỏ và các con suối phun nước mang lại một vẻ đẹp thật quyến rũ.

Thành phố có bảo tàng Pra-tô nổi tiếng nhất Tây Ban Nha và cũng là một trong những trung tâm mỹ thuật nổi tiếng nhất thế giới. Bảo tàng được xây dựng vào thế kỷ XVIII với kiến trúc rất đồ sộ, bên trong có hơn 100 phòng trưng bày, lưu giữ hơn 3000 tác phẩm mỹ thuật từ thế kỷ XII đến thế kỷ XVIII. Trong bảo tàng có rất nhiều kiệt tác của các tác giả nổi tiếng của Tây Ban Nha như Vê-lát-xkê, Pi-cát-xô Ngoài ra, còn có rất nhiều tác phẩm của các danh họa bậc thầy người ltalia, Anh, Hà Lan, Đức. Trong đó, bức tranh sơn dầu Giéc-ni-ca của đại danh họa Pi-cát-xô sáng tác năm 1937 được xem như quốc bảo của Tây Ban Nha.

Điểm đặc biệt nhất trong kiến trúc của Ma-đrit là thành phố có rất nhiều quảng trường. Chính giữa các quảng trường được đặt các đồng hồ, tháp, pho tượng, bên dưới là các suối nước phun, vườn hoa... Trong đó quảng trường Cô-lôm-bô là nơi sầm uất nhất thành phố. Phía Tây quảng trường là một thành phố cổ được xây dựng vào thế kỷ XV- XVIII, phía Đông là thành phố trẻ được xây vào thế kỷ XX với các đường phố rộng, xung quanh là các tòa nhà chọc trời nằm sát nhau. Trung tâm quảng trường là bia kỷ niệm nhà hàng hải Cô-lôm-bô được xây bằng đá cẩm thạch đỏ. Trên thân trụ bia có khắc 7 thần vệ nữ đang bay lượn, phía dưới có 4 con sư tử đen to lớn oai phong, trên đỉnh là bức tượng toàn thân Cô-lôm-bô đang đăm chiêu nhìn về phía xa... Đêm về, ánh sáng của đèn màu càng làm cảnh sắc của quảng trường thêm hấp dẫn.


Điều đặc biệt lôi cuốn mọi người là Cung Nghệ thuật bên dưới quảng trường. Đó là một công trình kiến trúc dưới lòng đất rất quy mô với đầy đủ nhà hát kịch, rạp chiếu bóng, thư viện, khu vui chơi thiếu nhi... là khu vui chơi giải trí rất thú vị.

Không chỉ có vậy, với ánh nắng rực rỡ, nước biển xanh trong cùng tình cảm và sự thân thiện rất thật của dân địa phương, mỗi năm Ma-đrít đã thu hút hàng triệu khách du lịch từ khắp nơi trên thế giới về đây.


« Last Edit: 16 Tháng Tám, 2006, 11:16:32 PM by anacodam »

25 Tháng Bảy, 2006, 05:15:50 PM
Reply #37
  • Thành viên OlympiaVN
  • **
  • Posts: 454
  • Điểm bài viết: 6
Dubai - Thành phố cảng bên bờ sa mạc



Dubai thành phố cảng bên một vịnh nhỏ thuộc quốc gia Các Tiểu vương quốc Ảrập thống nhất, được coi là một trung tâm khai thác dầu mỏ, trung tâm thương mại lớn và tụ điểm ngành "Công nghiệp không ống khói" - du lịch. Sự cấp tiến, khoáng đạt của Dubai luôn đem lại cho du khách những bất ngờ thú vị


                                  


Bất ngờ 1: tụ điểm làm ăn "Liên hiệp quốc"
Trong tổng số 1 triệu dân Dubai thì có tới 70% là dân "ngụ cư, ngoại lai. Trong nhiều trường hợp bạn có thể liên tục "giao lưu" với nhiều người thuộc những quốc tịch khác nhau, và cảm thấy bất ngờ như đang sống bên lề một cuộc họp "Liên hợp quốc".

Một du khách đã thích thú kể lại: chỉ trong hành trình 4 ngày đã có cơ may tiếp xúc với trên chục "người Dubai" thuộc nhiều quốc tịch khác nhau. Những cư dân ngoại lai này đều tỏ ra vô cùng yêu mến thành phố, họ miệt mài và nhiệt tình làm việc cho sự phồn vinh của Dubai như đó chính là quê hương mình.

"Người Dubai" đến từ mọi miền nên các quán ăn, nhà hàng mang phong vị Á-Âu-Phi-Mỹ-Úc cũng mọc lên khắp nơi, khiến Dubai được quốc tế hóa với một diện mạo thật phong phú. Tuy là một thành phố Islam, nhưng Dubai lại mở cửa cho các nền văn hóa khác nhau phát triển. Những thứ mà luật lệ đạo Hồi hà khắc không cho phép xuất hiện như nhà thờ Thiên chúa giáo, quán bar, sạp thịt lợn trong siêu thị hoặc những mảnh "bikini" trên bãi biển... thì ở Dubai này vẫn mặc sức "trăm hoa đua nở".

Bất ngờ 2: Sa mạc mênh mông kề sát sân sau
Ðúng vậy, tại Dubai, việc đi chơi sa mạc chẳng còn là điều quá mạo hiểm như ta vẫn tưởng. Du khách rời trung tâm thành phố hướng ra ngoại ô, phóng xe trên đường cao tốc chỉ chưa đầy nửa tiếng đã có thể nhìn thấy cảnh sa mạc trải dài tít tắp. Suốt dọc 2 bên đường cao tốc là hàng rào dây thép gai vững chắc, ngăn ngừa các chú lạc đà băng qua đường gây tai nạn xe cộ. Du khách nếu vừa muốn được thưởng thức cảnh mênh mông hoành tráng đến choáng ngợp lại không phải nếm trải nỗi khổ ải đói khát trong cảnh hoang vu của sa mạc, thì Dubai là nơi có góc độ chiêm ngưỡng lý tưởng nhất.


Bất ngờ 3: Chóang ngợp trước kiến trúc hiện đại
Người ta cứ ngỡ Dubai tự hào bởi số giếng dầu, thảm len và lạc đà mà không biết còn có một lý do đáng để thành phố này tự hào là tòa tháp đôi Emirates Towers hotel cao vút bên trung tâm triển lãm thương mại Dubai. 2 tòa nhà khổng lồ, cao 350m được xây đối xứng này là khối kiến trúc cao nhất vùng Trung Ðông đứng hàng thứ 10 trong bảng xếp hạng các tòa kiến trúc cao nhất thế giới hiện nay. Cùng với Emirates Towers hotel, Dubai còn nhiều tòa kiến trúc cao tầng rất đặc sắc. Những công trình này không chỉ mang ý tưởng thiết kế táo bạo mà còn mạnh dạn chọn kính pha lê và kim loại làm vật liệu xây dựng chính. Ðiều này liên quan tới thói quen ưa thích vàng của người Dubai. Họ rất mê vẻ hào quang lấp lóa của vàng, thế là mỗi tòa nhà đều lóe sáng trong nắng, trở thành những tác phẩm nghệ thuật hoàn mỹ ngoài trời.

Bất ngờ 4: Hiện đại và truyền thống chung sống hòa bình
Len lỏi trong dòng xe hơi tân kỳ và chiếc xe tay cổ lỗ là những cô gái Ảrập choàng áo đạo hồi truyền thống Burga tay cầm điện thoại di động. Họ rút máy đàm thoại bằng tiếng Ả Rập và cả tiếng Anh, sự kết hợp hài hòa đến tuyệt diệu giữa hiện đại và truyền thống này khiến du khách phải ngỡ ngàng, thú vị..

Cửa vịnh Dubai là nơi hội tụ giữa cũ và mới. Những chiếc thuyền buôn kiểu cũ la liệt trong vịnh. Nơi không xa bên bờ vịnh là rừng cao ốc ngân hàng và thương mại, tạo nên bức tranh thiên nhiên và nhân tạo thật hoàn mỹ.

Vàng là "món ăn chính" của Dubai. Tại khu phố cổ của Dubai vàng được bày bán hàng chuỗi hàng đống như kẹo bánh, muốn xem món đồ trang sức nào đó, người chủ hiệu không nhón mà bốc cả nắm đưa cho du khách, phương thức bán đồ trang sức của Dubai thật đặc sắc và cũng thật là đáng sợ.

Sự phát triển đến chóng mặt vẫn không làm méo mó diện mạo truyền thống và thuần phong mỹ tục của Dubai. Nền văn hóa tiêu dùng phương Tây và hiện đại hóa chỉ bổ sung, làm phong phú thêm truyền thống của Dubai, mà không thể làm lung lay, biến dạng niềm tự hào hàng trăm năm của họ.

Bất ngờ 5: Ăn chơi hết mình
Khí hậu ấm áp của Dubai rất thích hợp cho các hoạt động ngoài trời như lặn biển và lướt sóng, ra vịnh câu cá hay tới các sân golf cũng là một trò tiêu khiển rất được ưa chuộng.

Du lịch mạo hiểm trên sa mạc bằng xe cũng cực kỳ hấp dẫn. Những tay tài xế lão luyện phóng xe như bay trên các trảng cát trùng điệp khiến bạn kinh hoàng hét toáng lên. Du khách còn có thể cưỡi lạc đà du ngoạn, ngắm cảnh hoàng hôn trên sa mạc, ngồi trong lều bạt ăn bữa tối đầy ắp phong vị Trung Ðông, thưởng thức điệu múa bụng của các vũ nữ Ảrập đẹp tựa tiên sa... Tại cái thành phố Trung Ðông này niềm vui tươi bất tận là thành phần chính của cuộc sống


« Last Edit: 16 Tháng Tám, 2006, 11:17:27 PM by anacodam »

25 Tháng Bảy, 2006, 05:16:10 PM
Reply #38
  • Thành viên OlympiaVN
  • **
  • Posts: 454
  • Điểm bài viết: 6
Sevilla - nơi khởi nguồn những đam mê

Sevilla là thủ phủ của vùng đất hoang dã mà nàng digan Esmeralda xinh đẹp đã nhận là quê hương của mình. Chỉ thế thôi đủ cho bao người chưa từng đặt chân đến đây ao ước một ngày nào đó được chiêm ngưỡng thành phố với dáng vẻ bề ngoài tĩnh lặng nhưng ẩn chứa biết bao điều kỳ thú để khám phá.


Sevilla tháng 4 là tháng của lễ hội Feria nên người rất đông và ai cũng ăn mặc đẹp. Phụ nữ mặc váy đủ sắc màu tôn thêm vóc dáng khỏe mạnh, còn đàn ông thì comple, cravat như đi làm công sở. Ở mảnh đất mà bò tót được ưu ái nhất thì Sevilla chính là cái nôi khởi nguồn của sự đam mê mãnh liệt trong mỗi con người nước này. Chẳng thế mà những tên tuổi đấu sĩ nổi tiếng của Tây Ban Nha đều sinh ở Sevilla. Du khách luôn trầm trồ trước những động tác tưởng như múa rất điêu luyện của người đấu sĩ. Nếu con bò không hung dữ điên cuồng thì sẽ mất đi phần nào sức hấp dẫn của môn thể thao này, dù điều đó đảm bảo an toàn cho đấu sĩ.

Sevilla không chỉ gắn liền lịch sử của mình với những bài hát Flamenco mà còn với cả những điệu Flamenca say đắm lòng người. Những cảm xúc của giận hờn, buồn vui, đau khổ đều được các nghệ sĩ thể hiện trong điệu múa, với tiếng chân gõ rộn ràng trên nền gỗ, những cánh tay, bàn tay tạo dáng, những cái lắc hông uyển chuyển. Những chiếc khăn quàng màu sắc vừa để cuốn vào người, vừa dùng để biểu diễn, đưa lên đưa xuống quay cuồng cùng vũ điệu miên man không dứt, trong tiếng đàn guitar dồn dập và giọng hát da diết.

Mảnh đất theo truyền thuyết do thần Hercules tạo dựng nên này lại mang dáng vẻ thật nhẹ nhàng, trong trẻo. Thời tiết mát mẻ và trong lành vào buổi sáng. Những người lao công rửa đường phố càng làm cho không khí dễ chịu hơn.

Dân Sevilla không có vẻ tất bật như dân ở các thành phố lớn khác. Họ cứ thong thả đi, thong thả nghỉ. Tầm 1-2 giờ trưa rất vắng vẻ vì họ đang nghỉ, hình như 3 giờ mới bắt đầu làm việc lại. Có lẽ người dân có thói quen đó là do phải tránh cái nắng nóng chói chang vào mùa hè của xứ sở này. Buổi chiều khoảng 5-6 giờ là một bữa tapas, bữa ăn nhẹ, rồi sau đó đến 10-11 giờ mới ăn tối.

Là một trong những thành phố lâu đời nhất của châu Âu, Sevilla còn lưu giữ hình ảnh xưa của mình ở nhà thờ Hồi giáo Giralda và cung điện Alcazar. Đây là những công trình tuyệt vời về giá trị thẩm mỹ và văn hóa của Sevilla nổi tiếng một thời.

« Last Edit: 16 Tháng Tám, 2006, 11:19:16 PM by anacodam »

19 Tháng Tám, 2006, 09:19:44 PM
Reply #39
  • Thành viên OlympiaVN
  • **
  • Posts: 454
  • Điểm bài viết: 6
Quyến rũ Venice

@@@ Bài viết này còn được post tại topic:
+ Tìm hiểu về Italia
+ Kì Quan Kiến Trúc Thế Giới


Còn được gọi là Miền đất yên bình, Nữ hoàng của miền Adriatic, Thành phố của kênh rạch và lâu đài, mọi thứ ở Venice đều có đôi: đất đi liền với nước, lịch sử lâu đời và tương lai bất ổn, duyên dáng nhưng u buồn. Thế giới sẽ nghèo nàn hơn nếu vùng đất này chìm xuống làn nước biếc.

Trong hàng nghìn năm, Venice là một trong những hải cảng sầm uất nhất. Ngày nay, ánh hào quang ấy đã phai mờ khiến người dân thành phố phải nuối tiếc về một thời oanh liệt đó, nhất là khi thế giới vẫn biết đến lịch sử của Venice. Nếu hoà vào dòng người đông đúc trên đường phố chật hẹp, du khách sẽ nghĩ Venice (có diện tích 458 km2 và 63.000 dân) là bản sao hoàn hảo của địa ngục. Nhưng đã thoát ra khỏi nơi đó, họ sẽ được chiêm ngưỡng vẻ quyến rũ kỳ diệu, với những nhà thờ nhỏ mang phong cách kiến trúc baroque bao quanh thành phố.


Lịch sử

Những hòn đảo của Venice có người ở từ thế kỷ 5 và 6, khi dân tị nạn bị xua đuổi ra vùng đất nhiều kênh rạch. Họ xây làng mạc nổi trên mặt nước, với những bè gỗ trôi trên vùng đất cái, đặt nền móng cho những lâu đài nổi hiện nay. Có ý kiến cho rằng, thành phố này được khai sinh ngày 25/3/421, nhưng có rất ít tài liệu chứng minh được quan điểm này.

Nơi tập trung nhiều người ở nhất là Rivo Alto (sau đó đổi thành Rialto) và Venice dần xây dựng nền cộng hoà. Họ triều cống Byzantine (vương quốc La Mã phương Đông) và vị tổng trấn đầu tiên được bầu vào năm 697. Venice phát triển nhanh chóng, cùng với sự cạnh tranh của các thành phố có điều kiện tự nhiên tương tự như Genoa. Dù có nhiều trận chiến đẫm máu và hoà ước, hải quân của hai thành phố vẫn bám đuổi nhau trên khắp Địa Trung Hải cho tới khi Venice giành chiến thắng tại trận Chioggia năm 1380. Venice hướng vào lục địa, đòi quyền tự chủ và được cung cấp thêm dân vì dân số của Venice giảm nhiều sau trận dịch hạch năm 1348. Thương mại tiếp tục phát triển nhưng Venice mất địa vị thống trị khi người Thổ Nhĩ Kỳ chiếm Constantinople năm 1453.

Theo tiến trình lịch sử, các vùng đất dần hình thành quốc gia dân tộc và đế chế. Thổ Nhĩ Kỳ nhanh chóng mở đường vào Địa Trung Hải, giành đảo Síp năm 1570 và Crete năm 1669. Trong khi đó, tại Venice, tham nhũng tràn lan, nền chính trị yếu kém nên chẳng có ý chí và tiềm lực quân sự để chiến đấu. Dịch hạch tiếp tục cướp đi 1/3 dân số. Vụ cháy lớn tại cung điện của quan tổng trấn làm mất nhiều tác phẩm nghệ thuật vô giá. Quân đội của Napoleon tràn vào thành phố năm 1797 và cuối cùng, Venice rơi vào tay người Áo. Venice thống nhất với vương quốc Italy năm 1866.

Cuối thế kỷ 19, cuộc sống ở Venice vô cùng sôi động: nền công nghiệp phát triển, thông thương đường biển mở rộng, xây cầu xe lửa nối liền với lục địa, mở rộng và khơi thông kênh rạch, xây dựng đường bộ trong khu trung tâm và tăng trưởng du lịch. Thế kỷ 20 là thời gian Venice có liên hệ chặt chẽ với đất liền. Sau Thế chiến 2, nhà máy lọc dầu, luyện kim, nhà máy nhựa và hoá chất được xây dựng ở Marghera tạo ra hàng nghìn việc làm cho người dân Venice, cùng với vô số vấn đề nảy sinh. Trận lụt thế kỷ năm 1966 khiến thế giới quan tâm hơn đến tương lai trên sóng nước của Venice.

Venice được xây dựng trên 117 đảo nhỏ, 150 kênh rạch và 409 cây cầu, chia thành 6 khu di tích (sestieri) là: San Marco, Dorsoduro, San Polo, Santa Croce, Cannaregio và Castello. Cuộc sống vận hành nhịp nhàng quanh 6 sestieri này. Vùng nước nông Laguna Veneta có nhiều đảo như Murano, Burano và Torcello. Đê chắn sóng ở phía đông có tên là Lido di Venezia, dài 10 km.

Venice nhộn nhịp quanh năm, đặc biệt là mùa xuân, tháng 9 và 10. Phòng trọ cũng được đặt hết trong dịp Giáng sinh, Năm mới và lễ hội Carnevale vào tháng 2. Mùa hè là thời gian kinh khủng nhất: luôn đông đúc, ngột ngạt và nóng ẩm. Thời gian lý tưởng để thăm Venice là từ cuối tháng 3 đến tháng 5, những ngày mùa xuân phong quang, sáng sủa.
.

19 Tháng Tám, 2006, 09:38:43 PM
Reply #40
  • Thành viên OlympiaVN
  • **
  • Posts: 454
  • Điểm bài viết: 6
Florence - Trung tâm văn hoá và nghệ thuật của Italia



Florence, thủ phủ của vùng Tuscany một trong những điểm du lịch "nóng" nhất châu Âu bởi kiến trúc độc đáo. Thành phố hàng ngàn năm tuổi này không chỉ ghi điểm bởi sự cổ kính mà còn là một trong những cái nôi văn minh suốt 4 thế kỷ (từ XIV-XIX).


 Năm 1860, Tuscany trở thành một phần của Vương quốc Italy và Florence được chọn là thủ đô từ năm 1865-1871 và đóng vai trò quan trọng với tư cách là trung tâm văn hóa và nghệ thuật của Italia. Theo thống kê của UNESCO thì 60% những công trình kiến trúc quan trọng nhất của nhân loại nằm tại Italia và có đến một nửa trong số là thuộc về Florence.

Đến đây, du khách có thể bắt gặp những tòa lâu đài cổ, những ngôi nhà thờ, những viện bảo tàng đầy ắp những bức tranh quý hiếm cùng những bức tượng quý giá. Những công trình kiến trúc dày đặc và quý giá không kém gì Rome hay Venice. Cũng dễ hiểu vì Florence là quê hương của phong trào Phục hưng. Nó là sự kết hợp giữa vẻ đẹp tự nhiên cùng những gì tinh túy nhất trong nghệ thuật kiến trúc Phục hưng với tinh thần của Leonardo da Vinci, Dante, Boccaccio, Michelangelo... hiển hiện trên từng con phố..

Một trong những điểm nhấn của Florence là kiến trúc nhà thờ với những mái nhọn đặc trưng của kiến trúc Gothic và nghệ thuật Moorish. Công trình đáng chú ý nhất chính là nhà thờ Duomo of Florence (Brunelleschi) được phủ bằng cẩm thạch. Đây là nhà thờ rộng thứ 4 châu Âu. Florence cũng là nơi tập trung những nhà thờ lớn nhất Italia từ Duomo of Florence, San Lorenzo, Santa Maria Novella đến Santa Croce. Có thể bắt gặp lối kiến trúc này ở bất cứ nơi nào tại Florence.

Bức tượng 500 năm tuổi nổi tiếng David của Michelangelo cũng được đặt tại Florence. Thời Phục hưng, Florence được chọn đặt những công trình kiến trúc để đời từ cung điện đến các viện bảo tàng, gallery... Bảo tàng nổi tiếng nhất Florence là Uffizi, nơi lưu giữ những tác phẩm vô giá của Botticelli, Leonardo da Vinci, Michelangelo, Titian và Rubens, những người khổng lồ của văn hóa Ý.



19 Tháng Tám, 2006, 09:47:32 PM
Reply #41
  • Thành viên OlympiaVN
  • **
  • Posts: 454
  • Điểm bài viết: 6
Một Vòng Vatican


Vatican city nằm trên ngọn đồi, thuộc hướng Tây - Bắc của Rome, bên Tây Ngạn của sông Tiber (Tevere). Thành phố Vatican được bao quanh bởi các tường đá thật cao, ngăn cách biệt lập hoàn toàn với Rome Vatican city chỉ rộng chừng 0.4km vuông (400 ngàn mét vuông), bên trong có nhiều sân lót đá rộng lớn, nhiều công viên và nhiều con đường thật yên tịnh. Nhà thờ St.Peter phải nói là vĩ đại nhất, với ngọn tháp mái vòm hình bán cầu, nhô cao đánh dấu vị trí nhà thờ, được nhìn thấy từ rất xa

Người ta hay gọi Vatican City, đó chỉ là cách bỏ chữ cho ngắn gọn theo thói quen; nhưng chính thức phải gọi là Nước Vatican City (The State of Vatican City). Bằng Hiệp Ước Lateran, được ký kết giữa chính phủ Ý và Ðức Giáo Hoàng Pius XI vào năm 1929. Nội dung chính phủ Ý nhìn nhận Vatican City trở thành một Quốc Gia Ðộc Lập, ngược lại Ðức Giáo Hoàng từ bỏ chủ quyền trên những phần đất ở miền Trung Ý, kể cả Rome; Thành phần đất này được gọi là Papal States, thuộc quyền kiểm soát của Ðức Giáo Hoàng từ năm 756 đến 1870, mới bị chính quyền Ý tranh giành.

Nước Vatican City được lãnh đạo bởi Ðức Giáo Hoàng, đứng đầu một chính phủ có đầy đủ chủ quyền của một nước độc lập. Ngoài phạm vi nội thành Vatican City, chính quyền Vatican City còn có thẩm quyền trên các cơ sở nằm bên ngoài như các nhà thờ: St.John Lateran, St.Paul, St.Mary Major ở Rome; Biệt Thự Hè của Ðức Giáo Hoàng và Ðài Thiên Văn ở Castel Gandolfọ

Chúng tôi đi vào Vatican City bằng Cửa Bắc, tường 7, 8 thước cao với nhiều tượng khắc chung quanh bờ thành, hai cánh cửa vào thật kiên cố, như những cửa thành trong các phim La Mã Chúng tôi được hướng dẫn bởi một cô hướng dẫn viên người Ý, có sắc diện giống như một cô Tây Ban Nha đẹp. Cô nói tiếng Anh dĩ nhiên lưu loát nhưng có pha thêm giọng Ý nên dễ làm cho mình cảm thấy mình là du khách hơn! Trong lúc đứng đợi giờ mở cửa, cô ta phát cho mỗi người một cái radio bỏ túi, có dây nối với một ear phone máng dính vào vành taị Vì bên trong, cô hướng dẫn chỉ diễn giải thật nhỏ qua máy phát âm, mọi người có thể nghe mà không làm ồn. Nhất là cùng một lúc đôi khi có nhóm khác lại cùng đến một chỗ cùng một khoảnh khắc với nhóm mình, nên mạnh ai cứ nói và mỗi nhóm chỉ nghe riêng tần số của người hướng dẫn mình thôị

Trong nội thành Vatican, gồm có nhiều tòa nhà nối liền với nhau, có cả ngàn phòng dùng vào nhiều việc khác nhaụ Nào các nhà thờ, các văn phòng của chính phủ, của ÐGH. Ðặc biệt Viện Bảo Tàng của Tòa Thánh, Văn Khố và Thư Viện là chiếm nhiều chỗ rộng lớn hơn cạ

Viện Bảo Tàng Vatican, chứa đựng nhiều sưu tầm vô giá, những tranh vẽ và cổ tượng như: Apollo Belvederẹ Apollo Belvedere là một tượng điêu khắc cổ xưa, nổi tiếng nhất của Hy Lạp, là vị thần Ánh Sáng. Tượng tạc một thanh niên được nhìn nhận như một người đẹp trai, tuyệt hảo nhất về tinh thần lẫn thể chất. Người Hy Lạp và người La Mã đều coi Apollo là một biểu tượng về mẫu người thanh niên lý tưởng, bao gồm cả đẹp trai, thành thật, thông minh, và cường tráng. Có người cho rằng các bà các cô khi thấy tượng Apollo; dù cho không mang giày cao gót, nhưng cũng thấy mình nghiêng ngả đến vài phân.

Tượng thứ hai mà du khách phải biết là tượng Laocoon, từ ẠD. 100 của Hy Lạp. Theo cổ tích Hy Lạp là khi mà người Trojan đang bị Hy Lạp bao vâỵ Người Hy Lạp giả bộ không tiếp tục bao vây nữa, bằng cách để nhiều ngựa gỗ làm quà trước cửa thành. Tu sĩ Laocoon cảnh cáo người Trojan bằng câu: "Tôi sợ người Hy Lạp, ngay cả khi biếu quà" (I fear the Greeks, even when bringing gifts). Ông tu sĩ khuyên không nên lấy ngựa gỗ vào thành, nhưng người giữ thành không nghe; nên thành Troy bị thất thủ, vì bên trong các ngựa gỗ là binh lính Hy Lạp. Sau này ông tu sĩ và hai đứa con trai bị rắn biển giết chết. Theo dân Hy Lạp thì ông tu sĩ và hai con bị rắn giết là sự trừng phạt của thần thánh, vì đã chống lại Hy Lạp. Tượng Laocoon điêu khắc 3 cha con vị tu sĩ Trojan đang lúc bị rắn biển tấn công.

Chúng tôi phải mất hơn 2 giờ mới ra khỏi Viện Bảo Tàng Vatican, có rất nhiều tranh vẽ ghi lại những điển tích về các biến cố của các tôn giáo, kể cả tín ngưỡng ngoài Công giáo, có cả các tranh ảnh về Ai Cập và các xứ khác. Quan trọng và được nghe thấy nhiều hơn cả là về danh họa kiêm điêu khắc gia Michelangelọ Ông ta là người được một Ðức Giáo Hoàng trước kia mời vẽ những tranh ảnh trang trí trên trần nhà thờ Sistine, nay là Viện Bảo Tàng. Theo tài liệu kể lại, ông ta phải nằm và ngước cổ lên vẽ ngược trên trần, ngày này qua ngày khác đến cả chục năm mới xong. Sau này ông ta mắc chứng bệnh ngưỡng cổ lên trời, không sao chữa khỏị

Michelangelo, một danh họa kiêm điêu khắc gia nổi tiếng của Ý vào cuối thế kỷ 15 và đầu thế kỷ 16. Sở thích của ông ta là tạc các tượng người trên đá cẩm thạch. Giàu sức sáng tạo, làm ông trở thành người nổi danh nhất ở thế hệ của ông. Ông còn là một nhà kiến trúc và một nhà thơ còn lưu lại nhiều sáng tác vô giạ Như tượng David là một trong nhiều danh tác bất hủ của Michelanglọ Bức tượng mà gần đây các bà chê, cái ấy hơi nhỏ, không cân xứng với một thân thể đường bệ của một lực sĩ đầy sức tráng kiện! Michelangelo made big mistake! One said.

Chúng tôi đi đến trước phòng của Ðức Giáo Hoàng, ngày thường chỉ cần gõ cửa là có người ra hỏi: "Ông, Bà là aỉ Có được hẹn gặp ÐGH không?..." Rất tiếc hôm ấy ÐGH đang đi nghỉ ngơi ở Biệt Thự Hè, nên không thấy cảnh tượng những nhân vật tên tuổi chờ đợi được Ngài tiếp kiến; dù chỉ vài ba phút nhưng được ảnh hưởng giáo quyền không nhỏ và một cơ hội hiếm có trong đờị

Chúng tôi ra khỏi nhà thờ St.Peter lúc hơn 12 giờ trưa, phía trước là một sân lót đá thật rộng, bao quanh bởi các hành lang vòng cung, có nhiều cột đá xếp thành hai hàng dọc theọ Từ một trung tâm điểm ở giữa sân có ghi dấu, nếu đứng ngay vị trí này, chỉ thấy hàng cột phía trước, còn hàng cột phía sau thì hoàn toàn ẩn vào các cây cột trước. Một tính toán của kiến trúc sư thật là chính xác và ngoạn mục. Ðây là nơi các tín đồ tập họp để nghe những lời huấn giáo của Ðức Giáo Hoàng trong các ngày lễ long trọng. Ngài hay xuất hiện trên tiền sảnh của St.Peter. Có đến tận nơi mới thấy được các dấu tích của đạo Công Giáo và mới cảm nhận được giáo quyền, sẽ còn ảnh hưởng khắp nơi trên địa cầụ Có một đặc điểm khác là các lính canh của Vatican mặc đồng phục với hai màu đen, đỏ không mang súng, chỉ cầm một cây kích đứng im trước chòi canh. Ðược biết các lính kỵ binh của Vatican là những vệ binh của Thụy Sị Vì lính Thụy Sĩ được huấn luyện rất tinh nhuệ và là một quân nhân chuyên nghiệp, nhất là thấm nhuần tinh thần trung lập, rất phù hợp đường lối của Vatican.



« Last Edit: 19 Tháng Tám, 2006, 10:13:34 PM by anacodam »

19 Tháng Tám, 2006, 09:55:19 PM
Reply #42
  • Thành viên OlympiaVN
  • **
  • Posts: 454
  • Điểm bài viết: 6
Verona - thành phố của tình yêu bất tử



Có một thành phố của nước và đá nằm dọc theo con đường từ Bắc xuống Nam, một nơi hội tụ của những nền văn hóa khác nhau, một trung tâm quân sự từ thời La Mã kéo dài qua thời kỳ Theodoric, từ Longobards cho tới sự thống trị của vua Áo Franz Joseph, vừa giống như Venice mà lại cũng có những nét tương tự như Roma.

 Đó chính là Verona - thành phố của những điều tuyệt vời và còn hơn thế nữa dưới con mắt của những người yêu nghệ thuật cũng như của những đôi trai gái đang yêu nhau trên khắp thế giới...

Verona - Lời tỏ tình đầu tiên

Bất cứ ai trong chúng ta đã từng một lần yêu say đắm thì chắc hẳn đều biết đến câu chuyện tình nổi tiếng của chàng Romeo và nàng Giulietta, tấn bi kịch tuyệt vời của một Tình Yêu đã đi vào bất tử !

Câu chuyện tình diễm tuyệt này thật ra đã xuất hiện trước khá lâu so với vở bi kịch nổi tiếng của W.Shakespeare - Romeo và Juliet . Người đầu tiên viết nó là 1 người Italia có tên là Luigi da Porto vào năm 1520 , và mãi tới tận 72 năm sau , W.Shakespeare mới dựa vào đó để dựng nên vở bi kịch vĩ đại được rất nhiều người biết đến này ...Câu chuyện -với 1 số tình tiết không có trong thực tế nhưng đã giúp cho chúng ta phần nào hình dung được sự tranh chấp quyền lực diễn ra vô cùng quyết liệt giữa những dòng họ lớn ở Verona đầu thế kỷ 16 . Cái kết thúc bi tráng của câu chuyện đã khiến nhiều giọt nước mắt tuôn rơi trên khuôn mặt của không biết bao nhiêu người . Có lẽ chính sự quý mến có phần si mê và thần tượng hoá 2 nhân vật chính của người dân Verona đã hình thành nên những Juliets House , Romeos House , Juliets Tomb ngày nay... để họ và những người yêu nhau trên toàn thế giới mãi mãi không thể nào quên mối tình tuyệt vời này...

Và như thế tại sao chúng ta không dừng chân chốc lát để ghé lại thăm "Casa de Giulietta" - ngôi nhà của nàng Giulietta , để bước qua vòm cổng phủ đầy tên và ngày tháng của những đôi tình nhân từng ghé qua đây và rồi bỗng nhiên đứng ngẩn ngơ trong 1 mảnh sân nhỏ ngập tràn ánh sáng chiếu từ trên cao xuống . Ta sẽ e dè ngước nhìn lên chiếc ban công huyền thoại của ngôi nhà nhỏ với tường phủ đầy dây leo và trong một khoảnh khắc yên lặng bất ngờ của những du khách, thốt nhiên như còn vang vọng từ sâu thẳm của thời gian , tiếng gọi nồng nàn của 1 tình yêu vô cùng lãng mạn : "Giulietta..."

Trong ngôi nhà có mặt tiền được làm bằng gạch xốp và được cho là đã có từ thế kỷ 13 này , ta sẽ nhanh chóng nhìn thấy bức tượng bằng đồng của nàng Giulietta cùng với 1 hàng dài những người đang xếp hàng chờ tới lượt mình để chụp những bức ảnh lưu niệm . Không biết là rồi có đúng như thế không , nhưng hầu như du khách nào - đặc biệt là những chàng trai , cô gái đang yêu , cũng đều "cọ xát" bàn tay của mình vào ngực bên phải của bức tượng với suy nghĩ là họ sẽ gặp nhiều may mắn trên con đường tình duyên ??!!!! Một suy nghĩ thật đáng yêu phải không các bạn.

Có phải W. Shakespeare rất yêu đất nước Italia xinh đẹp ? Chắc chắn rồi , phải yêu và còn thật là sâu sắc nữa thì mới có thể viết được tác phẩm xuất sắc như thế chứ ! Nhưng chưa hết đâu , bạn đang có một câu hỏi cần nhiều trí tưởng tượng hơn nữa đấy !! Nếu như bạn biết được rằng William Shakespeare không bao giờ đi du lịch trừ một vài chuyến đi ngắn từ Stratford tới London và quay về mà thôi ! Ông cũng chưa bao giờ đặt chân tới Venice khi viết những tác phẩm nổi tiếng "Othello" và "Những người lái buôn thành Venice" và lại càng không tới Đan-mạch khi ông viết Hamlet ! W.S chưa hề đặt chân tới Verona thành phố mà tên tuổi của nó đã gắn liền với tên ông - tác gia của 1 trong số những bi kịch vĩ đại nhất của nhân loại (ở Verona có 1 con phố mang tên ông - 1 vinh dự dành cho 1 người đã góp phần làm cả thế giới biết tới Verona). Không biết các bạn thế nào chứ riêng tôi thì cảm thấy vô cùng ngạc nhiên khi biết được thông tin này và càng khâm phục hơn tài năng của ông - 1 người có sức tưởng tượng vô cùng phong phú...

Ta hãy dừng lại bên bức tượng nàng Giulietta một lát và lắng nghe những ngôn từ tuyệt tác của W.Shakespeare rung lên từ sâu thẳm trái tim hai kẻ si tình:

"Giulietta: Wilt thou be gone? It ís not yet near day/ It was the nightinggale, and not the lark,/That piercd the fearful bollow of thine ear./ Nightly she sings on yond pomegranate tree./ Believe me, love, it was the nightinggale.

Romeo: It was the lark, the herald of the morn;/No nightingale. Look, love what envious streaks/ Do lace the severing cloud in yonder East./Nights candles are burnt out, and jocund day/ Stands tiptoe on the misty mountain tops./ I must be gone and live, or stay and die.

Giulietta: Yond light is not daylight; I know it, I./ It is some meteor that the sun exhales/ To be to thee this night a torchbearer/ And light thee on thy way to Mantua./ Therefore stay yet; thou needst not to be gone.

Romeo: Let me be taen, let me be put to death./ I am content, so thou wilt have it so."
« Last Edit: 19 Tháng Tám, 2006, 10:02:03 PM by anacodam »

19 Tháng Tám, 2006, 10:36:22 PM
Reply #43
  • Thành viên OlympiaVN
  • **
  • Posts: 454
  • Điểm bài viết: 6
Putrajaya - Thủ đô tương lai của Malaysia

Đi giữa thành phố Putrajaya (Malaysia), du khách như được lạc vào thế giới của truyện Nghìn lẻ một đêm. Những khối nhà, thánh đường theo kiến trúc Gothic tạo dáng vẻ vừa cổ kính, vừa hiện đại. 

Putrajaya nằm cách thủ đô Kuala Lumpur khoảng 20 km. Để tới đây, tiện lợi nhất là đi theo xe tour hoặc taxi tham quan. Mất khoảng 100-120 ringit (khoảng 400.000 đồng), du khách có thể tham quan thành phố trong 2-3 giờ bằng taxi.


Ý tưởng xây dựng một thành phố mới hiện đại thay thế cho thủ đô Kuala Lumpur đã được đặt trên bàn Chính phủ Malaysia vào cuối những năm 1980. Đến nay, nhiều công trình ở Putrajaya đã được hoàn thiện, diện mạo của thành phố đã hình thành và tiếp tục hoàn thiện vào năm 2012.



Thành phố được quy hoạch đồng bộ hệ thống hạ tầng, khu trung tâm bao bọc bởi những công trình kiến trúc Hồi giáo uy nghiêm, đặc sắc nhất có lẽ là thánh đường Putra với mái vòm màu hồng, cao 116 m.

Trang trí cho thành phố là 9 cây cầu treo có hình khối lạ mắt, như cầu Putra dài 435 m, cầu Seri Perdana dài 370 m và cầu Seri Wawasan. Những tòa nhà thị chính đặc trưng phong cách đạo Hồi, vừa hiện đại vừa cổ kính, hết sức quyết rũ và choáng ngợp.





19 Tháng Tám, 2006, 10:47:43 PM
Reply #44
  • Thành viên OlympiaVN
  • **
  • Posts: 454
  • Điểm bài viết: 6
Athens - Nghìn năm rực rỡ


Hy Lạp, nền văn minh cổ đại mấy nghìn năm này vẫn có sức hút mãnh liệt nổi trội hơn hẳn những ánh sáng Paris, hội hè Amsterdam, sông nước lãng mạn Venice hay lễ hội bia quốc tế Munich.
Đến Hy Lạp sau chuyến bay gần bốn giờ đồng hồ từ Thụy Điển, một lộ trình kỳ quặc vì hai nước nằm ở hai đầu châu Âu, có lẽ không du khách balô nào điên rồ lặn lội một hơi từ cái lạnh cắt da của vùng Scandinavia để đến với những cơn nắng như thiêu vùng Địa Trung Hải.

Cảnh vật từ sân bay vào trung tâm thành phố còn đáng ngán ngẩm hơn bội phần: hai bên đường những ngôi nhà bêtông cốt thép vừa mới xây lẫn đang xây đều không có chút cá tính riêng nào, gạch ngói ngổn ngang, đường phố bụi tung mù mịt, nóng bức bối, lại còn kẹt xe. Nhiều khách du lịch châu Âu khi trông thấy Athens đã lập tức “biến” ngay đến những đảo biển xanh nhà trắng êm đềm đẹp như postcard cách thủ đô Hy Lạp không xa, quả cũng có cái lý riêng của họ.

Nhưng những khách du lịch vội vàng ấy vì hấp tấp đã bỏ qua những điều kỳ diệu mà ngoài Athens không đâu có được. Có thành phố nào trên khắp châu Âu mà thỉnh thoảng lại bắt gặp ngay dưới bước chân một công trình lộng lẫy bằng đất và đá được xây dựng vài chục thế kỷ trước, được bảo tồn bằng cách phủ kính dày trong suốt lên để người đi đường sững sờ đứng lại chiêm ngưỡng?

Và những công trình như vậy có nhiều đến độ dù muốn dù không, những người kế thừa nền văn minh ấy không thể bảo tồn trọn vẹn được hết mà phải khai quật lên đưa một phần vào viện bảo tàng.

Ở một ga xe điện, bên trong là cả một bảo tàng nhỏ của riêng nó với những vật trưng bày được tìm thấy khi người ta đào xuống để xây dựng ga. Những bình, chậu, chày cối, nữ trang... chạm khắc từ đất đá, gốm, đồng, vàng... Có thứ được làm từ cách đây năm, sáu nghìn năm, trông vẫn tinh xảo đến mức không thể tin được. Chỉ cần một điểm như thế cũng đủ là niềm tự hào của nhiều quốc gia khác, nhưng ở đây không ai buồn để ý. Tại bảo tàng khảo cổ quốc gia Hy Lạp có hàng chục nghìn tác phẩm như thế, thậm chí còn xưa hơn nữa.

Thành Acropolis, còn được gọi là Đá Thiêng (Sacred Rock), là nơi chiêm ngưỡng dễ dàng nhất biểu tượng một thời vàng son của nền văn minh Hy Lạp.

Để đến Acropolis nằm trên đồi cao (đúng như tên gọi bắt nguồn từ tiếng Hy Lạp: acro - trên cao, polis - thành phố), du khách phải băng qua khu phố Plaka thế kỷ 19 hội hè với những kệ bán hàng lưu niệm xinh xắn: bánh xà phòng từ dầu ôliu nguyên chất được làm bằng tay, chuỗi hạt tròn vo bằng đá có vân hơi đục và lọ mật ong vàng óng ngọt ngào. Bên đường đầy những nhà hàng (taverna) có hoa giấy nở đỏ tường nhà cổ quét vôi vàng nâu đặc trưng Địa Trung Hải, bàn trải khăn carô, với những khách du lịch da dẻ rám nắng vui vẻ nói cười.

Cách đây hơn 25 thế kỷ, sau chiến thắng ở cuộc đua marathon đầu tiên của nhân loại vào năm 490 trước Công nguyên, người Athens đã đặt những tảng đá đầu tiên làm nền móng thành Acropolis để tôn thờ vị thần hộ mệnh của thành phố - nữ thần Athena Parthenos. Nhưng 10 năm sau, kỳ công này đã bị người Ba Tư phá hủy. Sau 30 năm tạm ngừng, Pericles bắt tay vào cho xây dựng lại công trình với quy mô hoành tráng gấp nhiều lần.

Khi đứng trên đồi cao từ phía bên kia, trông về Acropolis sừng sững trong những cơn gió lồng lộng, sẽ khó tránh khỏi cảm giác ngậm ngùi khi nhìn Athens hiện đại lô xô bên dưới với nhà cửa xây cất không theo trật tự và những mảng màu xám lấn át cả khu phố cổ nâu vàng, với những cây ôliu xanh lúp xúp. Những tòa nhà chung cư bên ngoài đã xuống cấp, tàn tạ, quần áo phơi lung tung không khác những cuốn phim về thời bao cấp.

Ba ngôi đền nổi tiếng nhất của Acropolis được dựng cách đây mấy nghìn năm: Parthenon, Erechtheion và đền Nữ thần Nike. Trên đỉnh cao nhất sừng sững Parthenon bằng đá cẩm thạch với những hàng cột hơi cong, chỗ thuôn nhọn hai đầu, chỗ phồng lên, cố ý chệch hướng với những quy tắc toán học khắt khe để thổi hồn vào đá cứng. Những trụ ngạch (frieze) chạm khắc thật nhiều hình ảnh tinh xảo: hình những nữ thần Hy Lạp cổ đại, thân hình tuyệt mỹ, đầu đội những cổng vòm, hình những vị thần cưỡi ngựa sống động như đang diễn ra trước mắt...

Đặc biệt hơn cả là bức trụ ngạch dài hơn 150 m, vẽ cuộc diễu hành của 400 người gồm cả người hầu gái, quan tòa, nhạc công và 200 con vật. Vào thời điểm tất cả những bức tượng đều đắp hình thần thánh, việc mô tả người bình thường là một bước đột phá của Đá Thiêng. Chỉ trừ hướng cảng, cả thành phố Athens được bao bọc xung quanh là núi. Gió thổi lùa qua những cột cẩm thạch hiu hắt, những tảng đá "xanh ngời liêu trai" từ vài nghìn năm trước xếp chồng rải rác xung quanh.

Trên chuyến phà về lại đảo Evia, hoàng hôn buông xuống biển xanh nhuộm trời đất mây nước một màu vàng lộng lẫy. Phía bên kia là Athens, cái nôi của một nền văn minh cổ đại đỉnh cao, thành phố mang tới hững cảm xúc đan xen nhau: sững sờ, ngơ ngẩn, thất vọng, tự hào, kính phục, nuối tiếc, vui sướng, buồn bã. Chỉ ở đó trong vòng chưa đầy 24 giờ, nhưng cảm giác thì mà cứ tưởng đã về lại nghìn năm.