Please login or register.

Login with username, password and session length

Author Topic: Tìm hiểu về đất nước Italia  (Read 54327 times)

19 Tháng Tám, 2006, 09:58:14 AM
Reply #15
  • Thành viên OlympiaVN
  • **
  • Posts: 454
  • Điểm bài viết: 6
3.Ngôn ngữ và giáo dục-Tiếng Ý

Tiếng Ý (italiano) là một ngôn ngữ thuộc nhóm Rôman của hệ Ấn-Âu và được dùng bởi khoảng 70 triệu người, đa số sinh sống tại Ý. Giọng Ý được xem như chuẩn hiện nay là giọng của vùng Toscana (tiếng Anh: Tuscany, tiếng Pháp: Toscane), nhất là giọng của những người sống tại thành phố Firenze (còn được gọi là Florence).


Trên bán đảo Ý và các đảo phụ cận, nó được xem như đứng trung gian giữa các tiếng miển nam (thuộc nhánh phía Nam của nhóm Rôman) và các tiếng miền bắc (thuộc nhóm ngôn ngữ Gaul-Rôman, một phân nhóm của nhóm Rôman). Trong nhóm Rôman, nó là tiếng gần tiếng Latinh nhất và, giống như các ngôn ngữ khác trong nhóm, dùng rất nhiều trọng âm (stress) trong lối phát âm.


Tiếng Ý (Italiano)
 
Được nói tại: Ý, Thụy Sĩ, Vatican
Vùng: Nam Âu Châu, Bắc Mỹ
Số người nói như tiếng mẹ đẻ: 70 triệu
Tổng số người nói: 70 triệu
Xếp hạng: 11
Hệ ngôn ngữ: Hệ Ấn-Âu,Nhóm gốc Ý,Nhóm Rôman,Nhóm Ý-Tây,Nhánh Ý-Dalmatia,Tiếng Ý
 


Địa vị chính thức
 
Ngôn ngữ chính thức tại: Ý, Thụy Sĩ, San Marino, Vatican và vài quốc gia khác
Điều hành bởi: Viện Hàn Lâm Ý (Accademia della Crusca)


Lịch sử

Sự biến hóa từ tiếng Latinh sang tiếng Ý hiện đại là một quá trình tương đối phức tạp vì có rất nhiều ngôn ngữ đã được dùng tại bán đảo Ý trước, và trong khi, Đế quốc La Mã hình thành. Tuy tiếng Latinh cổ điển đã được dùng như một loại tiếng chính thức, dân tại các vùng khác nhau của đế quốc này tiếp tục dùng các thứ tiếng địa phương của họ. Khi cần, họ dùng một loại tiếng Latinh đã được đơn giản hóa rất nhiều trong các việc giao dịch với những người cầm quyền: đây là tiếng Latinh bình dân (Vulgar Latin). Trước khi tiếng Latinh bình dân có thể thống nhất hoàn toàn nhiều tiếng địa phương trong lãnh thổ của Đế quốc La Mã thì đế quốc này sụp đổ vào cuối thế kỷ thứ 5. Sự thống nhất "một nửa" này đã tạo ra một nhóm ngôn ngữ được dùng hiện nay tại Tây Âu – nhóm Rôman – mà trong đó tiếng Ý là một. Tiếng Ý, do đó, chịu ảnh hưởng không chỉ từ tiếng Latinh mà còn từ nhiều tiếng địa phương khác nữa.

Văn kiện tiếng Ý sớm nhất còn tồn tại là các mẫu đơn của vùng Benevento vào giữa thế kỷ thứ 10. Tuy nhiên, tất cả phải công nhận rằng tiếng Ý, như chúng ta biết hiện nay, chỉ thật sự ra đời sau khi Dante Alighieri viết tập thơ dài La Divina Commedia vào thế kỷ 14.

Phân loại và các ngôn ngữ liên hệ

Tiếng Ý được các nhà ngôn ngữ học xếp vào nhánh Ý-Dalmatia, một phân nhánh của nhánh Ý-Tây thuộc nhóm Rôman của hệ Ấn-Âu.

Các tiếng gần tiếng Ý nhất là tiếng Napoli, tiếng Sicilia và tiếng Ý-Do Thái. Sau đó là các ngôn ngữ tại miền bắc của Ý như các tiếng Liguri, Lombard, Piemont.... Xa thêm tí nữa là các tiếng Romana, Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha và Pháp.

Phân bổ địa lý

Tiếng Ý là ngôn ngữ chính thức tại các nơi sau đây: Ý, San Marino, Vatican, Thụy Sĩ và tại vài vùng của Croatia và Sloven. Các nước có một số người dùng tiếng Ý đáng kể là: Albania, Argentina, Brasil, Canada, Hoa Kỳ, Lục Xâm Bảo, Malta, Úc và Venezuela. Ngoài ra một vài thuộc địa cũ của Ý như Somalia, Lybia và Eritrea vẫn còn một số người nói tiếng Ý.

Các loại và các giọng tiếng Ý

·                               Tiếng Ý-Do Thái

·                               Miền Bắc

o                                                      Giọng Piemontese

o                                                      Giọng Milanese (Milano)

o                                                      Giọng Veneto (Venezia)

o                                                      Giọng Modenese

·                               Vùng Toscana

o                                                      Giọng Toscana (Firenze, Pisa, Siena)

o                                                      Giọng đảo Corsica

·                               Trung ương

o                                                      Giọng Romanesco (Roma)

o                                                      Giọng Umbro

o                                                      Giọng Marchigiano

o                                                      Giọng Cicolano-Reatino-Aquilano

·                               Miền Nam

o                                                      Giọng Abruzzese

o                                                      Giọng Campano (Napoli)

o                                                      Giọng Lucano

o                                                      Giọng Pugliese (Bari)

·                               Miền cực Nam

o                                                      Giọng đảo Sardinia

o                                                      Giọng Salentino (Lecce)

o                                                      Giọng Calabrese (Calabria)

o                                                      Giọng Siciliano (Parlemo)


 

19 Tháng Tám, 2006, 10:00:07 AM
Reply #16
  • Thành viên OlympiaVN
  • **
  • Posts: 454
  • Điểm bài viết: 6
3.Ngôn ngữ và giáo dục-Nguồn gốc của tiếng Italia

Tiếng Italia có cùng gốc Latinh với tiếng Pháp, là thứ tiếng được coi là hấp dẫn nhất, vừa hùng hồn lên bổng xuống trầm vừa êm dịu và nhiều nhạc điệu. Vậy tiếng Italia có nguồn gốc như thế nào và được những người Italia sử dụng từ bao giờ?


Chúng ta biết rằng, vào thời kỳ đế quốc La Mã, người Italia và cả châu Âu nằm trong vùng thống trị của La Mã dùng tiếng Latinh. Tên đầy đủ của thứ tiếng này là tiếng Latinh cổ điển. Cũng vào thời đó, trong xã hội bình đân người ta sử dụng một dạng tiếng Latinh khác, đó là tiếng Latinh bình dân.

Sau khi đế quốc La Mã tan vỡ, các nhà quý tộc La Mã bị tàn sát hoặc chạy trốn, vậy là thứ tiếng Latinh quý tộc cũng theo đó mai một, thay vào đó là ngôn ngữ bình dân.

Tiêng Italia là trực hệ của tiếng Latinh bình dân, đây là sản phẩm của sự pha trộn giữa tiếng Latinh bình dân và các dạng tiếng địa phương Italia, đặc biệt là tiếng Toscana. Tất nhiên quá trình này diễn ra chậm chạp, dần dần, tại Italia người sử dụng tiếng Latinh ngày càng ít đi, số người sử dụng tiếng Italia ngày càng đông, cuối cùng là sự thay thế hoàn toàn.

Thứ tiếng Italia ra đời sau và tiếng Latinh bình dân nguyên thủy thực ra có mối liên hệ rất chặt chẽ, trong đó có sự vay mượn khá lớn từ tiếng Latinh, từ quy tắc ngữ pháp cho tới vốn từ.

Trong sự ra đời của tiếng Italia mới phải kể đến công lao đóng góp của một nhân vật lịch sử và một thứ tiếng địa phương. Đó là đại thi hào Dante Alighieri và thổ ngữ của thành Firenze (Florence).

  Dante sinh ở Firenze năm 1265, mất năm 1321 trong một gia đình quý tộc tại Firenze. Ông được mệnh danh vừa là nhà thơ cuối cùng thời Trung cổ, vừa là nhà thơ đầu tiên của thời đại Phục Hưng. Tiếng địa phương Firenze là một trong những dạng của tiếng địa phương Toscana, Dante Alighieri đã thường xuyên sử dụng thứ tiếng này trong những tác phẩm của mình, ông đã biến thứ ngôn ngữ này thành ngôn ngữ chung của mọi người dân Italia.

Tác phẩm ngữ văn nổi tiếng “Tục ngữ luận” của Dante là một trong những tác phẩm đặt nền móng cho công cuộc thống nhất các thứ tiếng tại Italia thành ngôn ngữ chuẩn mực của cả dân tộc. Còn kiệt tác “Thần khúc” của ông đã đặt cơ sở vững chắc cho tiếng Italia trở thành ngôn ngữ chung của toàn thể nhân dân Italia.

19 Tháng Tám, 2006, 10:01:50 AM
Reply #17
  • Thành viên OlympiaVN
  • **
  • Posts: 454
  • Điểm bài viết: 6
3.Ngôn ngữ và giáo dục-Tìm hiểu hệ thống giáo dục Italia


Hiện Italia có khoảng 76 trường ĐH, trong đó có 51 trường ĐH quốc lập phân bố trên toàn quốc. Các trường ĐH sẽ chứng nhận cho SV theo chương trình học đa dạng mà SV lựa chọn như GD phổ thông và GD bậc cao ở Italia đang trong thời kỳ thay đổi nhằm thoát khỏi sự quá tải của hệ thống.


Những thay đổi này không chỉ nhằm đưa nền GD Italia sánh cùng với các nước trong cộng đồng châu Âu mà còn tạo ra một hệ thống GD linh hoạt hơn cho HS nước này.

- Trường mẫu giáo dành cho trẻ em từ 3 đến 6 tuổi. Tuy các trường này không bắt buộc đối với tất cả HS nhưng nó được coi là bước đầu tiên trong hệ thống GD. Số trẻ em Italia học mẫu giáo đang tăng và hiện nay có khoảng 96% trẻ em từ độ tuổi 3-5 đang học tại các trường mẫu giáo quốc lập và dân lập. Trong thời gian này, GV có nhiệm vụ cải thiện các kỹ năng cho trẻ em về tính sáng tạo, giao tiếp xã hội, tính tự lập và phương pháp học tập. Mỗi trường mẫu giáo được chia làm 3 nhóm, trẻ em ở cùng độ tuổi với nhau sẽ được học cùng một nhóm và mỗi nhóm không được quá 25 em.

Do chính sách đổi mới, kể từ năm 2000, các bậc phụ huynh có thể lựa chọn chương trình học và thời gian học cho con em mình.

- Bậc tiểu học (bắt buộc) dành cho trẻ em từ 6 đến 11 tuổi. Tuy nhiên, hệ thống GD Italia đang có sự cải cách và có thể độ tuổi học TH của HS là từ 6 đến 13 tuổi. Hoạt động của các trường TH quốc lập phải tuân theo các điều lệ chung và được áp dụng trên toàn quốc.

Tuy vậy, sự khác biệt giữa các trường lại được xác định bằng số HS, số lớp học và thời gian giảng dạy, ví dụ như modun dạy 27 giờ hoặc 30 giờ một tuần, hoặc thậm chí 40 giờ một tuần. Italia có cả trường TH quốc lập và dân lập.

Các môn học được dạy trong trường TH là: tiếng Italia, ngoại ngữ, toán, khoa học, lịch sử, địa lý, các môn xã hội, mỹ thuật, nhạc, thể dục, tôn giáo (đây là môn lựa chọn và các gia đình có quyền quyết định có đưa nó vào chương trình học cho con mình không). Cuối lớp 5, HS sẽ tham dự kỳ thi tốt nghiệp TH (esami di licenza elementare) - kỳ thi gồm bài thi viết và thi vấn đáp - để đủ tiêu chuẩn tiếp tục học tại các trường THCS.

         Trường trung học của Italia được chia thành trường THCS và THPT. Bậc THCS gồm các trường chia thành 4 lĩnh vực: cổ điển, khoa học, công nghệ kỹ thuật và nghệ thuật. Trung bình, thời gian giảng dạy cho HS ở đây là 30 giờ một tuần. Vào lớp cuối cấp THCS, HS sẽ tham dự kỳ thi tốt nghiệp bao gồm 3 môn thi viết: tiếng Italia, Toán, một ngoại ngữ và một bài thi vấn đáp về nhiều môn học khác.

Sau khi tốt nghiệp THCS, HS sẽ được vào học ở bậc THPT, HS có thể tham dự chương trình học kéo dài 3, 4 hoặc 5 năm tuỳ theo ngành học mình lựa chọn. Tuy nhiên, ở bậc THPT này, chỉ có năm thứ nhất là bắt buộc đối với mọi HS. Hoặc một HS cũng được coi là hoàn thành chương trình phổ thông bắt buộc nếu HS đó đủ 15 tuổi và đã đi học được ít nhất 9 năm phổ thông.

Chương trình học của bậc THPT được chia làm 4 nhóm ngành: Ngành thứ nhất quan tâm tới các môn học cổ điển khoa học và sư phạm; ngành thứ hai về nghệ thuật; ngành thứ 3 là kỹ thuật và cuối cùng là học nghề. Sau khi vượt qua kỳ thi tốt nghiệp PTTH mang tên esame di stato bao gồm 3 bài thi viết và 1 bài thi vấn đáp, tất cả HS sẽ được nhận bằng tốt nghiệp.

Sau khi hoàn thành bậc PTTH, HS có thể lựa chọn các con đường sau:

- Tham dự các khoá học nghề: Các nơi trong cả nước đều tổ chức các khoá học nghề cho HS tốt nghiệp PTTH với mục đích giúp HS ứng dụng những gì đã học vào thực tế, theo yêu cầu của thị trường lao động. Kết thúc các khoá học, HS cũng phải qua các bài kiểm tra về những kỹ năng đã đạt được và nhận chứng chỉ để xin việc.

- Theo học tại các trường kỹ thuật: Các trường này thu nhận cả HS tốt nghiệp PTTH và những người lớn đang đi làm với mục đích đào tạo nghề một cách chuyên sâu, đáp ứng yêu cầu của các ngành sản xuất, cung cấp nguồn nhân lực cho các công ty vừa và nhỏ. Sau khi hoàn thành chương trình học, học viên được nhận các tín chỉ có giá trị trên toàn quốc.

- Học tại các học viện: Đây thường là các học viện nghệ thuật như học viện âm nhạc, khiêu vũ… mỗi học viện có cấu trúc riêng theo chuyên ngành mà mình đào tạo.

- Vào đại học: Hiện Italia có khoảng 76 trường ĐH, trong đó có 51 trường ĐH quốc lập phân bố trên toàn quốc. Các trường ĐH sẽ chứng nhận cho SV theo chương trình học mà SV lựa chọn như: SV sau khi hoàn thành khoá học dài từ 2 đến 3 năm sẽ nhận được bằng Diploma Universitario. Đây là loại văn bằng bắt đầu được đưa ra năm 1990 với mục đích giúp các trường ĐH Italia theo kịp các khoá học ngắn hạn của cộng đồng chung châu Âu; Bằng Diploma di Laurea dành cho khoá học kéo dài từ 4 đến 6 năm; Bằng chuyên sâu Diplopma di Specialista cho khoá học kéo dài ít nhất 2 năm với mục đích đào tạo các chuyên gia cho các lĩnh vực nghiên cứu chuyên sâu; Những nghiên cứu sinh lấy bằng tiến sĩ nghiên cứu ít nhất 3 năm sẽ nhận được bằng Dottorato di Ricerca.

Để có đủ điều kiện vào học ở các chương trình trên, SV phải đáp ứng được một số yêu cầu như vượt qua các kỳ thi và có những khả năng được các tổ chức uy tín công nhận.

Các trường ĐH ở Italia cung cấp các khoá học theo 5 lĩnh vực chính là: y tế; khoa học kỹ thuật; nhân văn; luật pháp, chính trị, khoa học xã hội, kinh tế và lĩnh vực xây dựng kiến trúc.



19 Tháng Tám, 2006, 10:03:09 AM
Reply #18
  • Thành viên OlympiaVN
  • **
  • Posts: 454
  • Điểm bài viết: 6
4.Tôn giáo

Đại đa số người Ý theo Công giáo (khoảng 96%), với Tòa thánh Vatican nằm trong lòng thủ đô Roma. Ngoài ra còn tồn tại nhiều nhóm Thiên Chúa giáo khác, trong đó đông nhất là Chứng nhân Jehovah với 400.000 tín đồ. Những năm gần đây với làn sóng dân nhập cư từ các nước khác, số lượng người Hồi giáo cũng gia tăng, chiếm 1,7% dân số với 987.751 người. Ở Ý cũng còn 30.000 người Do Thái.


Giáo hội Công giáo Rôma là giáo hội Kitô giáo lớn nhất, với hơn một tỉ tín đồ. Giáo hội này tuyên bố họ là giáo hội Kitô giáo nguyên thuỷ về mặt tổ chức và giáo lí, được sáng lập bởi Chúa Giêsu, Thánh Phêrô và các Tông đồ còn lại, và tuyên bố có tính tông truyền liên tục với sự truyền chức thông qua việc đặt tay. Đây là thể chế hoạt động liên tục trong dòng lịch sử và lâu đời nhất đang tồn tại trên thế giới. Giáo Hội luôn được thế giới (cộng đồng quốc tế) công nhận với quyền bính cao nhất trong Giáo Hội thuộc về Giáo Hoàng và các Giám Mục cũng được chia sẻ quyền bính, cùng hợp thành Giáo Hội Công Giáo Rôma (La Mã) mang 4 đặc tính: 1. Thánh thiện, 2. Duy nhất, 3. Công giáo và 4. Tông truyền.

Những ngườii theo tôn giáo này thuờng dùng chữ Giáo hội Công Giáo nhưng chữ này có thể có nhiều nghĩa khác vì một số giáo hội Kitô giáo khác cũng tự xem họ là Công giáo.

Giám mục của giáo phận Rôma được xem là Giáo hoàng, người tiếp nối trực tiếp chức vị của Thánh Phêrô và có quyền hạn cao nhất trong giáo hội. Giáo hoàng sống tại Vatican, một nhà nước độc lập nằm bên trong thành phố Rôma.

Các nghi lễ trong giáo hội này gồm có nghi lễ La Tinh - là nghi lễ phổ thông nhất - và các nghi lễ Đông phương (thuộc các truyền thống Alexandria, Antiochia, Armenia, Chaldaea hay Tây Syria, Constantinope hay Byzantine).

Tòa Thánh (Latin: Sancta Sedes; tiếng Anh: Holy See) dùng để chỉ địa phận La Mã nơi Đức Giáo Hoàng cai quản với tư cách giám mục. Theo giáo luật Công Giáo La Mã, danh từ Tòa Thánh and Điện Tông Tòa dùng để chỉ chung cho Đức Giáo Hoàng (Roman Pontiff) và Giáo Triều (Roman Curia). Chính vì lý do này Đức Giáo Hoàng và Giáo Triều La Mã thực sự là giáo quyền cai quản giáo hội Công Giáo Hoàn Vũ.

Mặc dù Tòa Thánh có mối liên hệ rất gần với quốc gia Vatican, một quốc gia có chủ quyền dưới quyền cai trị của Tòa Thánh, đây là hai thực thể riêng biệt khác nhau.

Tòa Thánh không chấm dứt với một triều đại Giáo Hoàng. Khi một Giáo Hoàng băng hà hay từ chức, tất cả các vị tổng trưởng các bộ trong Giáo Triều đồng thời chấm dứt nhiệm vụ, cũng như tất cả các Hồng Y, Giám Mục trong Giáo Triều Rôma, các vị Giám Mục cai quản các Giáo phận địa phương trên hoàn cầu cũng đồng loạt không còn là Giám Mục chánh tòa nữa cho đến khi có lại Giáo Hoàng mới. Trong thời gian trống tông tòa (sede vacante), từ lúc Giáo Hoàng băng hà cho đến lúc bầu được vị Giáo Hoàng kế vị, Hồng Y Đoàn (College of Cardinals) sẽ cai quản Tòa Thánh và Giáo Hội Hoàn Vũ. Vị Hồng Y Nhiếp Chính (Cardinal Camerlengo) tạm thời điều hành các tài sản và vấn đề tài chánh trong thời gian này. Giáo luật cũng ngăn cấm Hồng Y Đoàn và Hồng Y Nhiếp Chính ban hành những luật lệ mới trong thời gian trống tòa. Ngoài ra, trong thời gian trống tông tòa, vị Hồng Y Chánh Án Tòa Ân Giải Tối Cao vẫn tiếp tục công việc, không buộc từ nhiệm.



19 Tháng Tám, 2006, 10:04:13 AM
Reply #19
  • Thành viên OlympiaVN
  • **
  • Posts: 454
  • Điểm bài viết: 6
5.Phong tục tập quán- Một thoáng nước Ý

Mỗi chúng ta đều đã có lần biết về nước Ý, về Rome, về thời kỳ cổ đại La-mã ... qua những giờ học trên nhà trường, qua những sách văn học hay những bộ phim. Rất tiếc, phần lớn những hiểu biết ấy chỉ là những mảng rời rạc hay không đầy đủ về một đất nước với một chiều dài lịch sử và một nền văn hoá đồ sộ, cổ kính và lâu đời "có một không hai".


Thán phục về cái đẹp cổ kính của Roma và bản sắc độc đáo của người dân Roma, tôi đã có tham vọng viết lên bài viết này trong cái hy vọng truyền tải đến người đọc một cái nhìn mới và đầy đủ hơn về đất nước và con người Ý nói chung, cũng như Roma nói riêng, dưới nhiều góc độ khác nhau.

Sự nhộn nhịp đa dạng, một lối sống của vùng Địa trung hải và sự độc đáo và hấp dẫn của những bảo tàng viện. Tất cả những cái này và nhiều cái vẻ đẹp khác, bạn có thể tìm thây tại Rom - một trung tâm của thời kỳ cổ đại.

Một thanh niên Rom đẹp trai trong chiếc áo sơ mi nhẹ và mỏng, thanh lịch và phong nhã, với cổ áo trắng, bạn có thể nhìn thấy trong cái hỗn loạn của giao thông, trong cái hỗn loạn của thành phố ... hay nghe thấy những tiếng nổ lẹt đẹt của các chiếc xe máy, những tiếng lạch bạch của động cơ diesel những chiếc xe bus màu cam cũ kỹ. Tất cả mọi người chạy xe cùng lúc và cái quãng trường kia như tắc nghẽn lại. Nếu bạn ghé nhà ga trung tâm Termini vào lúc xế chiều, bạn có thể nghe thây những tiếng ríu rít của hàng ngàn chú chim sẻ tụ về để ngủ đêm trên những cành cây tại sân ga ...

Trong cái chaos của giao thông, cuối cùng bạn cũng tìm thấy cho mình một chỗ ngồi tại một quảng trường thật đẹp nào đó. Nguời bồi bàn, với những bước đi điêu luyện và chuyên nghiệp, sẽ đem đến mời bạn một ly Cappuccino thật thơm ngon mà không đâu bạn có thể tìm thấy được, bởi cái vị của nó, cũng như cái quang cảnh quanh bạn.

Trong những năm qua, nhiều công trình kiến trúc và văn hoá tại Rom đã đuợc sửa chữa và trùng tu. Rom giờ đây thật là đẹp! Nếu ai trong chúng ta muốn khám phá nó, hãy đi đến các quảng trường, tiếng Ý gọi là Piazza, như Navoda hay một quảng trường đó. Quảng trường chính là cuộc sống với chợ búa, nơi tán gẫu, nơi biểu tình, nơi cầu nguyện, chỗ hành hình ...

Tại Rom, mỗi người tự tìm lấy cho mình một chỗ phù hợp cho riêng mình. Cha đạo thích sống và ngự trị trên quảng trường Petersdom, thì một trong nhiều điểm gặp đuợc nhiều người yêu thích là quảng trường Navona: trải dài nhưng khép kín, đầy sức sống, nhiều vẻ, và rất mật thiết. Bạn có thể gặp đây đó những đấu trường cỗ. Nơi bạn ngày nay ngồi chơi, thì ngày xưa là nơi ngựa phi, nơi các Gladiator đấu nhau ... theo mô hình cổ đại. Trên đường phố, bạn có thể bắt gặp những chiếc xe Carabinieri, thường là một chàng thanh niên và một cô gái thật đẹp lượn qua mặt bạn, hay những chiếc xe ngựa ... Bạn có thể đến Campo de Fiori- một chợ ăn muôn vẻ của Rom. Tại đây cũng có hoa, nhưng nhiều nhất vẫn là mùi cá và các đồ biển. Vào ban đêm đây là nơi của vô số nhà hàng. Trên quảng trường della Rotonda trước Pantheon là nơi gặp gỡ của các siêu sao, những nhà chính trị gia, hay VIPs trong những bộ đồ sang trọng, thì các học sinh và sinh viên, trên những chiếc xe Vespa hay xe gắn máy, tìm đến những quán ăn vừa túi tiền tại những tượng đài phun nước tại Pantheon, với một cái nhìn ra xa thật đẹp.

Những chỗ nhỏ bé khác cũng không kém phần thú vị, như Trans Tiberim. Tại Trastevere, bạn có thể tìm thấy những góc lẻ loi, nhưng ấm cúm, những con mèo hoang sống nhờ vào những đống rác Siesta, hay những người già ngồi trò chuyện ...

Đằng sau Pantheon, giữa quảng trường dei Caprettari và di Menerva, là những showrooms cho thời trang. Kẻ có tiền hay thanh niên ít tiền đều tìm đuợc cho mình một mẫu thời trang phù hợp vừa túi tiền tại Via del Corso- một thiên đường về quần áo- nơi mà mọi người đều có thể mua được tất cả: áo da, jeans,, skates ... Vào đây là tốn tiền! Nhưng ở Rom bạn coi chừng bị móc túi, cũng là cách hết tiền. Bạn hãy cầm ví tiền thật kỹ và chắc, nếu đi bus 64 là tuyến bus mà những kẻ móc túi thích nhất, chạy đến toà thánh Va-ti-căng.

Rom với ba ngàn năm lịch sử: Colosseo, Moses, những đài phun nước, những tượng bán thân ... Đến Rom không chỉ có dân du lịch. Dân số ở đây cũng tăng nhanh từ năm 1870 với 250.000 dân, nay đã là 3 triệu. Sau chiến tranh thế giới lần thứ hai, trên khoảng 2 triệu dân Ý từ miền Nam kéo về đây để làm ăn sinh sống: thuê bãi đậu xe, chạy bàn, lao công, quét dọn ... Từ những năm 70, thì ngành xây dựng phát triển rầm rộ. Những khu mới, những đường dành cho người đi bộ được xây dựng. Mặc dù vậy, người dân Rom, với gốc Rom, vẫn làm bạn hài lòng như cuộc sống tại thành phố này trước đây 30 năm: muôn màu muôn vẻ và rất trữ tình như trong những bộ phim của Fellini hay Pasolin.

Thật không ngờ, Ý là nước rất thích có trẻ em so với các nước công nhiệp khác trên thế giới, những tỉ lệ sinh vẫn thấp vì thiếu cơ sở hạ tầng ví dụ tiền trẻ em, tiền cho vay có ưu đãi, giảm thuế ...

Một đặc trưng khác là bóng đá. Người Ý yêu bóng đá lúc còn trong bụng mẹ, vì cha và mẹ đều yêu bóng đá. Nếu con đổi đội bóng khác cha, thì có thể bị cha từ không chấp nhận là con nữa.

Giữa quảng trường Venezia, Kapitol, Tiber và Via Arenula là khu người Do thái. Ngày nay khoảng 500 gia đình Do thái sinh sống tại đây, vùng Getto, bằng nghề mua bán. Getto gắn liền một lịch sử đáng buồn. Vào thời cổ đại, người Do thái được tự do tính ngưỡng. Sang thời trung đại, ở khắp châu Âu, họ bị săn đuổi và kỳ thị. Mãi đến năm 1870, sau khi thể chế nhà thợ không còn, thì bức tường bao quanh Getto mới được sang bằng. Cũng như năm 1943, trong thời kỳ Đức quốc xã chiếm đóng, thì 2000 người Do thái bị dồn về trại tập trung và bị giết chết. Sự kiện này bạn có thể xem thấy trong bộ phim "The life is beautiful" của đạo diễn Roberto Benigni được giải Oscar cách đây vài năm.

Người Ý cũng rất yêu xe hơi. Người Ý nào cũng thích mang theo trong mình một cái đài radio để theo dõi bóng đá.

Đằng sau mỗi một con người Ý, dù là nhà chính trị gia, thẩm phán hay một anh tài xế taxi, một tay Mafia ... thì luôn là hình ảnh bà mẹ, mà tôi đã nhất đến như bà mẹ Việt Nam. Nếu tôi cãi lộn với vợ, hay đồ ăn vợ nấu dở, thì tôi về nhà má ăn cơm. "Mối quan hệ mẫu tử là mối quan hệ tình yêu gắn bó suốt đời".

Goethe đã có lần cho rằng "Không có tình yêu thì thế giới này không còn gì thế giới, và Rom không phải là Rom!". Còn người Ý thì tự cho rằng nước họ là "một nước đẹp nhất" (bel paese). Không một dân tộc nào trên thế giới dám tự hào cho rằng mình đang sống trong một đất nước đẹp nhất thế giới như người dân Ý. Cái vẻ đẹp của ánh sáng và mặt trời, cái nóng nhẹ nhàng trải dài từ bên kia dãi Alpen, qua những thành phố cổ kính, qua những rặng cây ô liu và những cánh rừng nhỏ ... Đó là một nền văn hoá cổ đại, những tượng đài, sự kiêu hãnh, một dân tộc với một quá khứ phát triển văn minh cao độ ...



19 Tháng Tám, 2006, 10:06:03 AM
Reply #20
  • Thành viên OlympiaVN
  • **
  • Posts: 454
  • Điểm bài viết: 6
5.Phong tục tập quán- Văn hóa Ý trong tôi là...



- Văn hóa Italia trong tôi là bài hát “Mùa hè nước Ý” nồng nhiệt và sống động. Tôi đã yêu bóng đá và đất nước Ý từ mùa hè 1990 tuyệt diệu đó...


- Văn hóa Italia trong tôi là chiếc bánh Pizza đầu tiên mà bố tôi mua cho khi tôi 10 tuổi. Tôi vẫn còn nhớ rất rõ vỏ bánh giòn ra sao và vị nấm ngon như thế nào. Tôi cũng nhớ rằng cũng năm đó, mẹ tôi lần đầu nấu thử món mỳ ống và thất bại thảm hại: sợi mỳ cứng như quai dép vậy!

- Văn hóa Italia trong tôi là cuốn “Bố già” mà chị tôi đã tặng trong sinh nhật lần thứ 12. Tôi thậm chí đã thuộc tên từng nhân vật, từng đoạn văn và sự hấp dẫn của “thế giới mafia” còn lôi cuốn tôi hơn nữa khi tôi được xem phim “Bạch tuộc”. Cũng không thể bỏ qua những nhà văn như Monrovia, Pirandelli, họ với những tác phẩm của mình không chỉ khiến tôi say mê nước Ý mà còn giúp tôi trưởng thành hơn trong cuộc sống.

- Văn hóa Ý trong tôi là bài học lịch sử năm lớp 10 khi cô giáo dạy về Garibaldi và “đội quân áo đỏ” – những người đã làm nên một nước Ý thống nhất của hôm nay.

- Văn hóa Italia trong tôi là Venezia long lanh giữa lòng Địa Trung Hải, là Milano lộng lẫy giữa châu Âu, là Turino lung linh ánh đèn của ...những chiếc xe FIAT và là Roma lặng lẽ chứng kiến biết bao thăng trầm và đổi thay của một đế chế La Mã hùng mạnh mà tôi được đọc trong những cuốn sách thu mua được từ các bà đồng nát, trên hè phố hay những tiệm sách cũ.

- Văn hóa Italia trong tôi là những Rafael, Michelangelo, Botticelli, Donatello với những tác phẩm hội họa kinh điển, là Leonardo di Vinci, Galilée, Volte, Maccaroni, Enrico Fermi ... với những phát minh vĩ đại mà tôi đã được biết trên phim ảnh, trên báo và trong từng trang sách giáo khoa.

- Văn hóa Italia trong tôi là đôi giày cao gót đầu tiên tôi mua trong tiệm giày có cái tên rất Ý “TS Milan” nhưng cuối cùng không thể dùng được vì ... đau chân quá.

- Văn hóa Italia trong tôi là lần đầu ... hẹn hò với một chàng trai trong một tiệm kem Ý. Ăn chán chê mới phát hiện không đủ tiền trả và phải ... “cắm xe” :D

- Văn hóa Italia trong tôi là lần đi xem phim “Trái tim trao nhầm” (Il Cuore altrove) với mấy người bạn và ... nóng rực cả người vì nhiều cảnh ... “câu bài trắng trợn” :D

- Văn hóa Italia trong tôi là những “corso” đánh vật với tiếng Ý sau những ngày làm việc căng thắng. Nhưng những mệt mỏi sẽ qua đi vì quan trọng là tôi đang “chiến đấu” cho ngôn ngữ của đất nước tôi yêu.

- Và tất nhiên, văn hóa Italia trong tôi là bóng đá Ý với CLB AC Milan lừng danh mà vì họ tôi luôn sẵn sàng cống hiến 100% “công lực”

19 Tháng Tám, 2006, 10:07:07 AM
Reply #21
  • Thành viên OlympiaVN
  • **
  • Posts: 454
  • Điểm bài viết: 6
5.Phong tục tập quán-Gia đình Italia

Gia đình người Italia có thể là đang nhỏ dần đi, nhưng họ vẫn hy sinh hết cho con cái. Trẻ em rất được nuông chiều. Chúng được phép làm những gì chúng thích mà ít khi bị la mắng hay bị đòn.


Các bậc cha mẹ rât yêu quý con cái và thường thể hiện tình cảm của mình ở bất cứ đâu. Thậm chí ngay cả những đứa trẻ xa lạ cũng nhận được tình cảm của người lớn nếu chúng dễ thương. Trong gia đình người Italia, trẻ em được bình đẳng, chúng được phép bày tỏ ý kiến của mình và được đối xử rất tốt. Trẻ em Italia dường như rất thoải mái với cha mẹ, và khi đã khôn lớn, chúng luôn thừa nhận là giống cha mẹ với một niềm tự hào.

Các bậc cha mẹ đặt rất nhiều hy vọng vào con cái, và họ sẵn sàng hy sinh tất cả mà không một lời kêu ca. Họ không muốn ép buộc hay khuyến khích con cái phải học những thứ như nhạc, vẽ,… từ nhỏ. Theo họ, chúng sẽ học vào những lúc thích hơn nếu chúng yêu thích và không nên gò ép chúng trước khi chúng sẵn sàng.

Các bậc cha mẹ cũng mong con cái họ đạt được những gì mà họ không có, điều đó rất dễ dẫn đến tình trạng trẻ em rơi vào những thói hư tật xấu ngoài xã hội. Họ thích tổ chức những bữa tiệc cầu kỳ, tốn kém cho ngày sinh nhật hay ngày quan trọng nào đó trong cuộc đời đứa trẻ hoặc trong những ngày Lễ lớn. Nếu điều kiện cho phép, họ sẽ mời rất đông khách khứa đến dự tiệc để đứa trẻ được tha hồ nhận quà.

Ngày xưa, người ta thích con trai hơn con gái, vì hy vọng chúng sẽ tiếp nối truyền thống của gia đình. Con trai thường được đối xử như những ông hoàng, chúng rất ít khi bị la mắng và thường không bị cha mẹ kiểm soát. Mọi ý thích của chúng sẵn sàng được đáp ứng.

Dù vậy, con gái cũng vẫn được đối xử tử tế, chăm sóc cẩn thận và được nuôi dạy để trở thành một phụ nữ dịu dàng nhưng mạnh mẽ và biết hy sinh cho gia đình.

19 Tháng Tám, 2006, 10:07:57 AM
Reply #22
  • Thành viên OlympiaVN
  • **
  • Posts: 454
  • Điểm bài viết: 6
5.Phong tục tập quán-Đám cưới Italia

Đến Italia nếu bạn thấy tại các nhà thờ có treo những dải ruban lớn nhiều màu sắc thì bạn hãy hiểu rằng vào thời điểm đó trong nhà thờ đang có một lễ cưới. Đây là cách báo hỉ truyền thống tại Italia.

Cũng tại đám cưới Italian truyền thống, cặp vợ chồng mới cưới khi bước ra khỏi nhà thờ và đi tới quảng trường của thị trấn thì thường được tung hoa giấy và gạo lên người. Hoa giấy tượng trưng cho tiền bạc và một tương lai tốt lành vì vậy mà càng được rắc nhiều hoa giấy thì cặp vợ chồng mới cưới càng gặp nhiều điều tốt lành.

Sau khi làm lễ tại nhà thờ cô dâu chú rể tới nơi tổ chức ăn mừng đám cưới.

Trong đám cưới Italia bánh cưới thường có nhiều tầng với hai bức tượng nhỏ ở trên tượng trưng cho cô dâu chú rể. Mặt của hai bức tượng nhỏ này phải hướng ra phía quan khách tham dự đám cưới.

Một điều không thể thiếu trong những đám cưới Italia truyền thống là khi một vị khách nam nào đó đứng lên với cốc rượu trong tay hô to "chúc mừng cặp vợ chồng mới cưới". Ngay lập tức mọi người cùng vỗ tay và hàng trăm lời chúc mừng được tuôn ra. Và khi buổi lễ có vẻ giảm bớt không khí thì một người nào đó lại đứng lên và hô to "chúc mừng cặp vợ chồng mới cưới và đám đông sẽ đáp lại bằng những tràng pháo tay và những lời chúc tụng. Tiếp đó khi một người bất kỳ nào trong đám cưới (thường là nam) đứng lên nói "hôn nhau đi, chúng tôi muốn được thấy các bạn hôn".

Thì sau đó cô dâu chú rể từ từ đứng dậy và hôn nhau. Các đám cưới Italia thường diễn ra rất náo nhiệt, linh đình và các thực khách chỉ ra về khi họ cảm thấy không thể tự đi về nhà được và cần một người nào đó đưa họ về. Cô dâu và chú rể đi tới mỗi bàn của khách chào đón khách và sau đó nhẹ nhàng kín đáo rời bữa tiệc để đi hưởng tuần trăng mật và thậm chí không hề mở một gói quà nào. Họ hàng người thân của cô dâu chú rể vui vẻ chấp nhận điều đó và tiếp tục tiệc cưới.



19 Tháng Tám, 2006, 10:08:57 AM
Reply #23
  • Thành viên OlympiaVN
  • **
  • Posts: 454
  • Điểm bài viết: 6
5.Phong tục tập quán- Trang phục

Ăn mặc đẹp ở đây là một sự ưu tiên. Quần áo thể hiện địa vị của bạn trong xã hội, cũng như khả năng cạnh tranh của bạn trong vai trò nhà kinh doanh.


Thường thì trang phục có xu hướng chính thức cho cả nam và nữ, cả ở trong công việc và các trong tình huống xã hội. Hãy cố hết sức lựa chọn trang phục sao cho chúng vừa đẹp vừa có phong cách.

Một người ý sẽ không bao giờ đi giầy mòn đế, chưa được đánh bóng hay là không hợp thời trang. Nếu nghi ngờ, hãy đi đôi tốt nhất mà bạn có (đôi giầy phù hợp với vóc dáng của bạn)

Khi cố gắng làm sao trông có vẻ đẹp nhất, bạn có thể thấy khó để làm cho mình nổi trội hơn về phong cách so với người Ý, đặc biệt là người ở Milan. Hơn nữa nhiều người coi Milan là trung tâm của thế giới thời trang và thiết kế mẫu.

Đàn ông nên đeo cà vạt rích rắc đắt tiền với com lê sậm mầu được may đẹp. Họ thường mang các đồ cá nhân như sợi xích nhỏ ở cổ tay áo, kẹp cà vạt và đồng hồ hợp thời trang.

Chỉ nên chọn vải có chất lượng, hoặc len trọng lượng nhẹ hay lụa.

Phụ nữ được khuyên nên mặc giản dị và thanh nhã. Các đồ cá nhân cũng thường được sử dụng trong thực tế

Các màu thường được sử dụng trong ăn mặc là màu sẫm đậm, nâu nhạt. Các màu sáng hơn thường được dùng cho các đồ cá nhân

Các nữ doanh nghiệp ý thường trang điểm và mang nhiều đồ trang sức. Thường thì phụ nữ không đi tất vào mùa hè

Cả đàn ông và phụ nữ đều thường sử dụng nước hoa cologne.

Khi nhận được lời mời có ghi “ăn mặc không cần theo lễ nghi”, đừng nghĩ là bạn sẽ được chào đón khi đến với áo ti sớt và đồ lót có khả năng thấm mồ hôi. Đối với các cuộc gặp gỡ thân mật, ăn mặc không cần theo nghi lễ vẫn thường là ăn mặc quần áo có sự kết hợp khéo léo, thỉnh thoảnh đàn ông cũng có thể mặc áo vét tông với cà vạt

Một lời mời có ghi “ăn mặc theo nghi lễ” thường có nghĩa là quần áo lịch sự cho buổi tối, thường rất sang trọng theo các tiêu chuẩn ăn mặc của người Mỹ và Bắc Âu.

Mặc đồ soóc sẽ không được chấp nhận nơi công cộng (chúng chỉ dành cho khách du lịch nước ngoài). Bạn sẽ không được phép vào nhà thờ nếu mặc đồ soóc, đồ mát mẻ mùa hè hay thậm chí là áo sát nách

Quần bò và giày thể thao trên đường là đồ thư giãn có thể chấp nhận được (đặc biệt là cho thanh niên), mặc dù trang phục này thường dành cho các môn thể dục và bãi biển. Cách ăn mặc này sẽ không được chấp nhận trong các bối cảnh công việc.

Mùa hè thường nóng và ẩm, trong khi mùa đông thường mát và ẩm ở miền Nam và có thể rất lạnh ở miền Bắc. Tuy nhiên, ngoại trừ những nơi có núi...



19 Tháng Tám, 2006, 10:10:05 AM
Reply #24
  • Thành viên OlympiaVN
  • **
  • Posts: 454
  • Điểm bài viết: 6
5.Phong tục tập quán- Đàm thoại

Trong các cuộc hội thoại ở Ý, hiếm khi có các khoảng im lặng ở giữa. Các chủ đề được chào đón trong giao tiếp:


. Kiến trúc Ý
. Phim ảnh và nghệ thuật Ý
. Thể thao, đặc biệt là bóng đá
. Thức ăn và rượu Ý
. Phong cảnh Ý . Nhạc Opera
. Ca tụng sự hiếu khách mà bạn đang được chủ dành tiếp đãi
. Những sự kiện đang diễn ra
. Văn hoá, lịch sử và các sự kiện đang diễn ra ở nước bạn

Các chủ đề nên tránh:

. Tôn giáo/ thánh địa Vaticăng và các chính sách của nó
. Các chính sách
. Thuế
. Ma phia
. Chiến tranh thế giới thứ 2
. Phê phán văn hoá Ý, ngay cả khi đối tác người Ý của bạn đang làm như vậy
. Phê phán sự không hiệu quả của người Ý
. Những sự dập khuôn tiêu cực của Ý
. Hỏi về tài sản hay thu nhập của người mà bạn mới gặp
. Hỏi về các vấn đề gia đình riêng tư
. Bình luận tiêu cực về đội bóng địa phương
. Những câu đùa không thích hợp

19 Tháng Tám, 2006, 10:10:51 AM
Reply #25
  • Thành viên OlympiaVN
  • **
  • Posts: 454
  • Điểm bài viết: 6
5.Phong tục tập quán- Tên gọi hay chức danh

Nên tuân theo nghi lễ trong làm việc của người Ý bằng cách chờ đợi cho đến khi được họ cho phép gọi họ bằng tên.


Người Ý thường dùng chức danh và tên đệm ngay cả khi đã làm việc với nhau hàng năm trời. Điều đó thường biểu thị sự tôn trọng mặc dù nó có vẻ như họ cảm thấy họ chưa biết rõ về nhau đủ để gọi nhau bằng tên. Tại phần lớn các công ty, người điều hành và cấp dưới vẫn chỉ dùng chức danh và tên đệm. Tuy nhiên, tại nhiều công ty đa quốc gia lớn, văn hoá pha trộn gọi nhau bằng tên đã trở nên phổ biến

Bạn nên dùng từ “Signore” (Ngài) và “Signora” (Bà), cộng thêm họ, khi được giới thiệu với người lạ

Từ “Signorina” (Cô) ngày nay hiếm khi được dùng, và tốt nhất là nên tránh dùng từ này. Từ này chỉ hay được dùng nhất khi người phụ nữ có vẻ trẻ (quá tuổi vị thành niên/ hơn tuổi 20 một chút) và chưa lập gia đình

Nếu đã biết chức danh thì tốt hơn hết là nên dùng chức danh, bởi vì nó liên quan đến bằng cấp đại học và có địa vị cao hơn các từ “Signore” hay “Signora” Người đàn ông đã tốt nghiệp đại học thường được gắn với chức danh “Dottore”, trong khi nữ là “Dottoressa”. Nếu nghi ngờ không chắc một người nào đó có bằng cấp hay không thì tốt nhất nên mắc lỗi theo hướng cẩn trọng. Bạn sẽ được khen ngay cả khi nhầm.

Nghi lễ làm việc của người Ý đòi hỏi việc dùng chức danh cá nhân hay nghề nghiệp phải liên tục, dù là trong hội thoại bình thường hay trong văn bản chính thức. Do vậy, hãy học và dùng các chức danh cho tất cả những người bạn sẽ gặp.

Nếu bạn cần phải gọi một người phục vụ hay thư ký thì bạn có thể dùng cụm từ “senta” thường có nghĩa là “làm ơn lại đây”.


 

19 Tháng Tám, 2006, 10:12:12 AM
Reply #26
  • Thành viên OlympiaVN
  • **
  • Posts: 454
  • Điểm bài viết: 6
5.Phong tục tập quán-Tặng quà

Tránh tặng quà trong công việc cho tới khi bạn nhận được quà trước. Quà thường được sử dụng trong các sự kiện thân mật, đặc biệt là để bày tỏ sự cám ơn khi bạn được mời ăn tối hay dự tiệc tại nhà. Quà thường được mở tại thời điểm trao và nhận.


 Quà của bạn nên mang tên một hãng uy tín và đồng thời phải nhỏ và rõ ràng là không đắt tiền. Quà là rượu hay các đồ thủ công từ nước bạn thường là những sự lựa chọn tốt.

Nếu bạn muốn tặng quà cho người đã đặc biệt giúp ích cho bạn trong văn phòng, nên chọn những chiếc bút đẹp, những bức ảnh chụp/in có khung, những chiếc xích đeo chìa khoá bằng bạc, hoặc là những chiếc máy tính. Dù tặng gì thì bạn cũng nên đảm bảo món quà của mình mang tên một hãng có tiếng.

Thư ký thường đánh giá cao những món quà là hoa hay sô cô la .

Nếu bạn được mời đến nhà riêng, hãy mang theo sô cô la hay hoa được gói thành quà. Đừng bao giờ tặng số hoa chẵn. Đừng tặng hoa cúc; nó chỉ được chấp nhận cho các đám tang. Ngoài ra, hoa hồng đỏ được dành cho các dịp lãng mạn.

Nếu bạn được mời đến nhà riêng và quyết định tặng rượu thì nên mua rượu nho. Nên đem một hoặc nhiều nhất là hai chai. Rượu hay rượu mạnh được làm từ nước của bạn có thể là một sự lựa chọn tuyệt vời bởi người Ý thích tìm hiểu về các nước khác. Nếu bạn mang một món quà có xuất xứ từ nước bạn thì hãy chuẩn bị thêm một bài miêu tả nhỏ về nó và lý do tại sao bạn chọn nó (ví dụ như nó là từ quê bạn và được chế biến theo cách …) .

Nếu bạn đến một gia đình, quà tặng nên chọn là các cuốn sách dùng để đọc về nước bạn khi uống cà phê, hay bất kỳ thứ gì liên quan đến sở thích của chủ nhà và mang tính giới thiệu về nước bạn .

Những tấm thiếp ảnh gửi vào ngày lễ tết rất thích hợp, đặc biệt khi nó là sự bày tỏ sự cảm ơn của bạn đối với bạn kinh doanh của bạn. Nên đảm bảo các tấm thiếp được gửi kịp để đến với người nhận khong một tuần trước Lễ Giáng sinh. Gửi thiếp không thật phổ biến ở Ý do vậy những tấm thiếp của bạn sẽ được đón nhận với sự thích thú.

Những món quà nên tránh:.

. Những món quà có logo công ty bạn
. Gim cài cổ áo và khăn mùi xoa – những vật này thường gắn với lễ tang.
. Những món quà bọc bằng giấy đen và vàng – theo truyền thống, đây là màu của tang lễ
. Những món quà hay bọc quà màu tím – màu này được coi là biểu tượng của sự kém may mắn
. Dao hay những vật sắc nhọn khác – những vật này có thể bị hiểu là dấu hiệu của sự kết thúc tình bạn hay các mối quan hệ gần gũi khác

19 Tháng Tám, 2006, 10:13:22 AM
Reply #27
  • Thành viên OlympiaVN
  • **
  • Posts: 454
  • Điểm bài viết: 6
5.Phong tục tập quán- Cư xử nơi công cộng

Nhìn chung, người Ý thích giới thiệu ba bên khi có thể. Bạn sẽ luôn được giới thiệu với người già và phụ nữ trước và bạn cũng nên tuân theo nghi thức này khi tự giới thiệu mình. Khi giới thiệu và đến nơi, hãy bắt tay với từng người trong nhóm; kiểu “vẫy tay cả nhóm” như của Mỹ sẽ không được đánh giá cao.


Sẽ là lịch sự khi cùng lúc với việc thực hiện các cử chỉ trên bạn nói “buon giorno” (vào buổi sáng) và “buon sera” (vào buổi chiều muộn và tối). Những cái bắt tay nồng nhiệt và mạnh mẽ thường xuyên có thể phổ biến cả trong công việc và các tình huống xã hội.

Người Ý sẽ không ngần ngại chào đón người mà họ biết bằng cách ôm hôn. Bạn sẽ nhận ra là người Ý thường rất sôi nổi và thích dùng các cử chỉ bằng tay khi nói chuyện. Trong hầu hết các tình huống, họ ra hiệu bằng tay rất tự nhiên để nhấn mạnh một điểm hay một cảm xúc nào đó. Trong khi các cử chỉ nồng nhiệt bằng tay là rất phổ biến với người Ý, họ không muốn thấy người từ một nền văn hoá khác làm như vậy. Khi bạn biết rõ một người bạn Ý thì việc đáp lại bằng việc ôm hôn sẽ được coi là thân thiện. Khi đến, việc chào mọi người ở nơi làm việc, cửa hiệu, hay nhà hàng bằng các câu chào thường ngày như “buon giorno” hay “buon sera” và “arrivaderci” khi đi được coi là phép lịch sự thông thường.

Bạn sẽ thấy mọi người (ví dụ nam với nam, nam với nữ, nữ với nữ) đi bộ tay trong tay hay nắm tay nhau ở nơi công cộng. Việc này thường xảy ra vào buổi tối, trong suốt các cuộc đi bộ thông thường được gọi là “passeggiata”. Đừng ngạc nhiên khi người bạn Ý của bạn đứng gần bạn nhiều hơn cách mà bạn quen hay thậm chí làm bạn cảm thấy tự nhiên. Khoảng cách cá nhân của người Ý thường nhỏ hơn của người Bắc Âu và nhỏ hơn nhiều so với người Mỹ. Tương tự, bạn có thể sẽ gặp những cái đẩy và xô nhẹ trong khi xếp hàng. Thường bạn sẽ không thấy ai đó đi thẳng lên đầu hàng ở ngân hàng, nhà hàng hay cửa hiệu để được phục vụ trước nhờ mối quan hệ của họ với người bán hàng.

Chen lấn khi xếp hàng không phải là tội như ở các nước khác. Người Ý có thể chấp nhận được việc ai đó lợi dụng sự thiếu nghiêm khắc khi xếp hàng để được phục vụ trước. Thậm chí sẽ có một sự thán phục nhất định cho người dám làm khác mọi người. Trên các phương tiện giao thông công cộng, người trẻ nên nhường ghế cho người già, đàn ông nên nhường ghế cho phụ nữ. Giao tiếp bằng mắt thường trực tiếp và là cách người Ý thể hiện sự chú ý của họ. Nên biết rằng việc nhìn đi chỗ khác có thể bị coi là dấu hiệu của sự chán nản hay bất lịch sự dứt khoát. Sự chú ý mang tính lãng mạn thường được nhận thấy khi ánh mắt hai người xa lạ gặp nhau và nán lại.

Đừng tự tìm chỗ và ngồi ở các cuộc gặp gỡ; bất cứ khi nào có thể, hãy đợi người chủ chỉ cho bạn chỗ ngồi. Đặt tay lên bụng có nghĩa là sự không thích, thường là đối với một người khác. Dùng đầu ngón tay xoa cằm rồi đảy về phía trước thường là cử chỉ biểu thị sự khinh miệt. Vặn ngón tay và bàn tay để bắt chước sừng của quỷ chìa ra phía ngoài là một cử chỉ tục tĩu. Tuy nhiên nếu quay các ngón tay vào trong thì đó là dấu hiệu xua đuổi tội lỗi. Chỉ tay với ngón cái và ngón út là cử chỉ chỉ dùng khi mong ai đó không gặp may mắn.

Vỗ tay khi nâng lên quá khuỷu tay và dùng ngón tay cái chỉ vào mũi đều là những cử chỉ rất mang tính lăng mạ. Ở nơi công cộng, các hành vi như nhai kẹo cao su, tỳ tay và đứng ngồi uể oải đều là không thể chấp nhận được. Tương tự, hiếm khi thấy người kinh doanh Ý ăn khi đi trên đường. Ăn kem là ngoại lệ có thể chấp nhận được tuyệt đối và duy nhất trong trường hợp này.



19 Tháng Tám, 2006, 10:16:52 AM
Reply #28
  • Thành viên OlympiaVN
  • **
  • Posts: 454
  • Điểm bài viết: 6
5.Phong tục tập quán-Niềm tin vào bà tiên nhân hậu Befana

Vào dịp Giáng Sinh, như mọi người đều biết, ông già Noel – sau chuyến du hành bằng xe trượt tuyết được kéo bởi những chú tuần lộc – sẽ để lại những món quà trên các cây thông ở mỗi gia đình. Đó là một phong tục đẹp nhưng vẫn khác xa so với những gì sẽ xảy ra vào ngày 6-1, ngày mà bà tiên Befana sẽ ghé thăm.


Bà tiên nhân hậu là ai? Bà tiên nhân hậu Befana là một bà già xấu xí và ăn mặc cũng xấu xí nốt! Tính tình bà rất khủng khiếp (nhưng cũng lại rất hài hước) và bà luôn bay lượn trên bầu trời với cây chổi của mình để ghé thăm và tặng quà cho trẻ em giống như ông già Noel vậy! Những đứa bé ngoan khi tỉnh dậy vào buổi sáng sẽ tìm thấy ở cạnh giường chiếc tất mà nó đã để gần đấy, sẵn sàng cho việc nhận quà theo ước nguyện của chúng. Với các cô, các cậu bé hư, hehe, bà tiên Bafana sẽ để lại trong tất một vài … mẩu than! Thế còn với những đứa trẻ ngoan nhưng thỉnh thoảng vẫn hư? À, trong trường hợp này, nó sẽ tìm thấy trong chiếc tất trước hết là một mẩu than đẹp (Mẹ ơi, chỉ có than trong mẩu tất này hay còn có gì khác nữa?), và tít sâu bên dưới, giữa vài quả hồ đào, 2 quả quýt, kẹo ngọt và chocolate sẽ là những món quà thực sự được gói trong một bọc to.

Nhưng bà tiên Befana tuy luôn tốt bụng và nhân đạo nhưng lại rất dễ bị … mua chuộc. Vào tối 5-1, điều tuyệt vời nhất nên làm trước khi đi ngủ là trước khi đi ngủ, bạn nên để lại trong bếp một đĩa mỳ và một chai rượu. Bà tiên Befana khi tìm thấy thức ăn sẽ rất vui vẻ và hào phóng hơn đấy :p

Khi bọ trẻ lớn lên, chúng không còn tin vào bà tiên Befana nữa. Vài đứa còn đi kể rằng chính bố mẹ đã để lại quà cho chúng ở đầu giường. Nhưng đó là một sự ngộn nhận, và cần phải nói với chúng sự thật này: Ông già Noel thì thực sự không tồn tại nhưng bà tiên nhân hậu Befana thì có đấy!

Ngày lễ về bà tiên Befana được bắt đầu nhắc tới vào thế kỷ XIII với những ngọn lửa, hát hò và nhảy múa. Trong thế kỷ XVI, những bà tiên Befana là những nhân vật phù thủy đông đảo, gây khiếp sợ cho trẻ em và đến hết thế kỷ XVII, những bà tiên Befana ấy chỉ còn 2: một tốt và một xấu.

Chỉ về sau, người ta mới bắt đầu nói tới bà tiên Befana như một nhân vật duy nhất mang 2 cá tính: hay gắt gỏng, càu nhàu nhưng lại rất yêu mến trẻ em và thường mang tới cho chúng những món quà mà chúng thích nhất. Hình tượng đó còn ồn tại trong một vài biến thể khác ở các nước châu Âu (như Frau Holle và Frau Berchta ở Đức).

Một chi tiết rất thú vị nữa về bà tiên Befana là bà có nguồn gốc … “nông nghiệp”, điều này thể hiện ở những món quà rất riêng của bà: những quả hồ đào, những trái cam và món quà “tiêu cực” – những viên than.

Có một truyền thuyết khác lý giải về những món quà của bà tiên Befana. Hình tượng bà tiên Befana có thể lấy ý tưởng từ 1 bà già mà 3 vị vua Maggi đã xin chỉ đường dẫn đến hang Betlehemme để gặp Chúa. Bà già ấy đã từ chối giúp đỡ 3 vị vua đó và 3 vị vua đã phải tự tìm đường đi. Tuy nhiên, ngay hôm sau, hối hận vì đã bỏ lỡ dịp chiêm ngưỡng Chúa, bà già đã phải đuổi theo 3 vị vua nhưng không thành công. Chính vì vậy, mà ngày 6-1 bà đã đi phát quà cho tất cả trẻ em



19 Tháng Tám, 2006, 10:19:36 AM
Reply #29
  • Thành viên OlympiaVN
  • **
  • Posts: 454
  • Điểm bài viết: 6
5.Phong tục tập quán-Văn hoá cà phê

Có lẽ cũng giống như Trà Đạo hay Tửu Đạo, đáng ra cafe cũng nên được nâng lên thành Cafe Đạo, bởi cafe đã trở thành 1 thức uống quan trọng của loài người. Khắp nơi trên trái đất, người ta vừa nhâm nhi cafe vừa bàn luận rôm rả mọi sự vụ xảy ra ở trên đời từ những tâm sự riêng tư của tình yêu lứa đôi cho tới cả những việc thương lượng các hợp đồng làm ăn buôn bán, mọi thứ đều có thể xảy ra trước tách cafe ấm nóng, đậm đặc và thơm ngon...


Cafe xuất hiện từ bao giờ vẫn là 1 điều gì đó bí ẩn, nhưng người ta chắc chắn là cafe xuất hiện đầu tiên ở Trung Đông. Có nhiều truyền thuyết về việc khám phá ra cafe rất thú vị, trong đó có 1 câu chuyện hay được nhiều người kể lại hơn cả đó là chuyện về 1 chàng trai chăn dê có tên là Kaldi sống ở xứ Abyssinia (bây giờ là Ethiopi) - Đông bắc Châu Phi. Vào một ngày nọ anh ta chợt thấy chú dê của mình sau khi ăn phải mấy trái "gì đó màu xanh vàng" thì đột nhiên nhảy nhót tưng bừng và kêu "be be" lung tung.

Thấy lạ anh ta cũng bắt chước ăn, thì thấy sảng khoái và tỉnh táo lạ thường. Thế rồi ngày nào anh ta cũng ăn trái cây đó. Chuyện này cuối cùng cũng đến tai 1 vài thầy tu ở gần khu vực này, họ cũng hái những trái đó về nhưng thay vì ăn sống thì họ sáng tạo hơn - đun trái đó lên cùng với nước nóng, uống vào buổi tối thì thấy đầu óc tỉnh táo, không bị buồn ngủ nữa, giúp họ dễ thức đêm để làm các công việc cầu nguyện và đọc kinh kệ...

Những ai sành uống cafe thì không thể không biết tới Italia. Dù hầu hết cafe ở trong nước đều xuất xứ từ Nam Mỹ nhưng Italia vẫn được coi là quê hương của cafe, đất nước này rang rất nhiều những loại cafe khác nhau và cũng là nơi mà những chiếc máy pha cafe - espresso machines được phát triển tới 1 mức độ hoàn hảo trong gần suốt thế kỷ 20 - tiêu biểu nhất là chiếc máy có tên Moka Express của kỹ sư Alfonso Bialetti, 1 thời nó đã được coi như là một biểu tượng về văn hoá của Italia, ngang hàng với những thương hiệu nổi tiếng như Fiat (1957) hay Vespa (1946). Ở Ý thì việc làm thế nào để pha được 1 tách espresso, cappuccino, hay latte ngon đã được nâng lên thành 1 môn nghệ thuật, cafe đã trở thành 1 phần không thể thiếu được khi nói về những nét văn hoá ẩm thực của đất nước có hình dáng gần giồng như chiếc ủng này. Từ Espresso trong tiếng Ý mang ý nghĩa như Express trong tiếng Anh, nghĩa là “làm thật nhanh” - tức là cho nước sôi chảy nhanh và mạnh xuống một lớp bột cà phê nén rồi qua màn lọc xuống tách cà phê đã hâm nóng. Pha cà phê như vậy mới thật đúng điệu và hơn tất cả những phương thức pha cà phê có từ trước đến giờ kể cả kiểu “cái nồi ngồi trên cái cốc” do người Pháp giới thiệu sang Việt Nam, và đặc biệt hơn cả loại cà phê hoà tan hay cà phê “uống liền” (instant coffee) đã được phát minh trong thập niên 1950.

Khác với người Pháp - coi quán cafe như là 1 địa điểm thư giãn và họ sẵn sàng ngồi nhâm nhi cafe tới 1 vài tiếng (có lẽ cách uống cafe của người VN cũng chịu ảnh hưởng từ người Pháp chăng ?); còn người Italia nói chung thì coi cafe như là 1 loại ma tuý vậy, họ chỉ ngồi bên tách cafe chừng khoảng 1, 2 phút trong tâm trạng thư thái và hưng phấn cao độ, rồi thì lại lao ra ngoài 1 cách vội vã cứ như thể là có nhiều việc khác để họ phải bận tâm lắm ??!! Điều này không phải là do người Ý không biết cách thưởng thức cafe, có lẽ nguyên nhân của nó chính là bởi xã hội Ý là 1 xã hội phức tạp với hàng nghìn điều luật về trật tự xã hội, những điều cấm kỵ, cũng như là có cả 1 thế giới đồ uống phong phú dành cho những thời điểm khác nhau.

Một trong những điều lạ nhất về các quán cafe Italia là cách thức gọi những tách cafe để uống. rong 1 nỗ lực không mấy hiệu quả để chấm dứt việc trốn thuế, các quan chức trong chính phủ đã bắt buộc các quán cafe phải phát cho khách hàng 1 giấy biên nhận mỗi khi họ vào quán uống cafe . Tức là khi bước chân vào 1 quán cafe ở Ý, đầu tiên bạn sẽ phải đến quầy thu tiền, để nộp tiền cho tách cafe mà bạn định uống. Sau đó bạn sẽ nhận được 1 phiếu biên nhận, tiếp theo bạn mang phiếu này tới chỗ quầy phục vụ, nhân viên sẽ pha cafe cho bạn như đã ghi trong cái phiếu trên, đến lúc này bạn mới có thể được thưởng thức hương vị đậm đà của cafe Italia, nếu muốn được coi là biết cách uống cafe giống người Ý thì bạn hãy nhớ là phải uống thật "tốc độ" thì mới có thể theo kịp người bản địa, bởi họ uống rất nhanh, nhiều khi chỉ cần bạn uống 1 ngụm cafe thôi là đã thấy họ đứng lên rời quán rồi! Đúng là 1 cách uống cafe kỳ lạ hiếm có trên đời!

Ngày nay, tại 1 số khu của các thành phố lớn trên thế giới như Melbourne, Sydney,....bạn có thể dễ dàng bắt gặp các quán cafe đúng kiểu Espresso tức là bàn ghế bày tràn ra vỉa hè,lề đường và nó cũng bán luôn cả các đồ ăn thức uống khác nữa của Ý như pasta, pizza, wine - rượu vang của Italia cũng rất nổi tiếng ......Tôi xin được liệt kê ra đây 1 vài loại cafe Italia thông dụng nhất:

Caffè Espresso: đây là loại cafe đen, và cũng là loại cafe "nền tảng" để pha chế nhiều loại cafe khác. Nước nóng đun trong máy espresso được bơm nhanh qua một lớp cà phê đã được nén trong một cái chung bằng thép không rỉ. Phía dưới chung thép là một lớp lưới mỏng dùng để lọc lại xác cà phê. Caffè espresso thường được dùng trong một cái tách khá nhỏ nhắn.

Cappuccino: đây cũng là loại cà phê phổ biến nhất hiện nay trên thế giới. Tên cappuccino xuất phát từ dòng các thầy tu capuchin bởi cà phê cappuccino có màu sắc giống như chiếc áo có mũ của dòng tu này. Cappuccino gồm có cà phê đậm espresso phía dưới và barista (tức người pha cà phê) sẽ thêm vào một lớp sữa bọt dày ở trên. Sữa bọt này tạo nên bằng cách cho tia hơi nước nóng mạnh quậy và đánh bọt trong một bình sữa tươi. Phía trên mặt sữa bọt nóng của tách cappuccino, barista thường rắc rắc vào một tí bột sô-cô-la hay bột quế cho thêm thơm tho.

Caffè Latte: đây là loại cà phê mà espresso thì rất ít nhưng sữa nóng thì nhiều. Cafe latte không đậm đặc bằng Cappuccino, người Ý thường dùng nó trong 1 chiếc cốc vào bữa điểm tâm buổi sáng.

Macchiato tức caffè espresso ít sữa: đây là một biến dạng của espresso, giống y như espresso nhưng cho vào tách vài ba giọt sữa nóng ở phía trên. Có một vài tiệm cà phê ở Sydney (khu Surry Hills hay Kings Cross) người barista có kiểu là trước khi phục vụ khách một tách macchiato, họ dùng rượu cồn đốt cháy một hột cà phê đen rồi thảy vào tách. Hạt cà phê hãy còn cháy xèo xèo trong khi họ đặt tách cà phê lên bàn.

Kiểu cách hơn nữa người ta có thể uống cà phê pha thêm mùi vị khác nữa. Đó là những mùi vị từ những chai si-rô pha chế cho cà phê như si-rô quả hạnh (almond), sirô vanille, sirô quế, sirô cam, sôcôla, sirô quả phỉ (hazelnut), v.v...

Vậy bạn còn chờ gì nữa mà không đi thưởng thức ngay hương vị tuyệt vời của những tách cafe trứ danh mang nhãn hiệu Italia?